|
VỀ THĂM
Từ xứ lạ ta
về
Thăm người
xưa cảnh cũ
Ḍng đời
như cơn lũ
Cuốn măi
đời ta đi…
Có những
con đường trên khắp nẻo quê hương
Vẫn đong
đầy kỷ niệm
Của một
thoáng đời trai
Chí những
toan dời non, lấp biển
Mùa từng
mùa chinh chiến điêu linh.
Có những
con đường Sàig̣n rợp bóng cây xanh
Của những
chiều hẹn ḥ
Tay đan tay
c̣n vương mùi áo trận
Vai kề vai
c̣n thơm áo học tṛ…
Có những
con đường Sàig̣n rợp lá me bay
Của những
chiều cuối tuần
Trên những
hè phố cũ
Tay trong
tay người yêu bé nhỏ
Đầu đường
góc phố t́m nhau…
Và Sàig̣n
có những đêm thâu
Đèn xanh,
đèn đỏ
Bạn bè ta ở
đây, ở đó
T́m nhau
trong cơn say
Chờ nhau
trong quán nhạc
Bốn phương,
tám hướng xum vầy…
Bấy nhiêu
năm xa cách đă bao ngày
Từ xứ lạ,
ta về đây chốn cũ
Nh́n cho rơ
mặt mày
Bạn xưa c̣n
mấy đứa?
Ôi, tóc
trắng đă như mây
Mộng đời
thôi đă lỡ
Gọi một cơn
say mong được cười nghiêng ngửa
Sao nước
mắt ngươi đầy,
Sao nước
mắt ta chan ?
Hoàng Song
Liêm
* * *
Giọng Hà
nội xưa
Tưởng đâu xa lắc xa lơ
Tiếc ngẩn tiếc ngơ Hànội
Cảm
ơn Em thầm giọng nói
C̣n trong tuổi Nguyệt Tây Hồ
Sợi
t́nh tưởng như sợi khói
C̣n nguyên giọng nói, đâu ngờ
Sóng
nước Hồ Gươm c̣n gọi
Đêm
vàng Thuỷ Tạ năm xưa
Trăng già, trăng không có tuổi
T́nh ta xanh biếc đôi bờ
Thầm
cảm ơn Em giọng nói
Lay hồn ta tỉnh trong mơ!
|