|
Nói
chuyện với
nhà phê bình Vương Trí Nhàn
về tình hình
tiếp nhận văn hóa nước ngoài tại Việt Nam
Thụy Khuê
Vương Trí Nhàn: Sau chiến tranh, sau
những năm tháng loay hoay hồi phục lại một cuộc sống bình
thường, nay đến lúc xã hội Việt Nam nghiêm túc đặt ra việc xây
dựng đất nước, chúng ta đang phải đối mặt với những câu hỏi
như: Ta là ai? Ta có đi cùng với thế giới? Xã hội ta có phát
triển theo những quy luật chung của thế giới hay có một con
đường riêng của Việt Nam? Ta đang ở trong tình trạng như thế
nào? Phải tìm những yếu tố mới ở đâu? Thế nào là mới? Ta sẽ
làm lại chính ta, làm lại xứ sở ta ra sao? Theo tôi, trong tất
cả những vấn đề lớn của một xã hội như thế, thì có vấn đề tiếp
nhận mà mọi người cần phải quan tâm, tìm cách đánh giá lại, vì
nó sẽ là một yếu tố thúc đẩy sự tiến bộ của xã hội.
>>xem chi tiết
Nhà nghiên cứu văn hóa Vương
Trí Nhàn:
"Tôi muốn là liều thuốc kháng sinh!"
Tôi thấy cuộc sống
bây giờ nhiều người nuông chiều nhau quá, dễ dãi với nhau quá.
Khi gặp một người, ta chỉ muốn nói cho người đó vui, người đó
sướng còn thực chất ta không đối xử tử tế với nhau như thế.
Chúng ta gặp nhau chỉ để tán phét, tạo cho người ta vui vẻ,
thậm chí nịnh, rồi sau lại cười người ta. Tôi thấy điều đó
hoàn toàn không tốt.
Thời gian đầu, tôi viết về thói xấu của văn nghệ sĩ với quan
niệm mình không giống mọi người, không phải thước đo người này
mét mốt, người kia là mét ba. Chỉ đơn giản là mình nói về họ
với điều mình nghĩ, mình thấy được.
Từ viết về
thói xấu của văn nghệ sĩ, tôi mở rộng chung ra thói xấu của
người Việt Nam.
Tôi cho rằng bất kỳ
dân tộc nào cũng có những tầng lớp tiêu biểu.
Ví dụ, qua giới quý tộc là vua chúa, qua tri thức là những học
giả và qua những người bình thường là nông dân... Còn có một
mảng là qua những người viết văn, nghệ sĩ. Từ viết phê bình
các nhà văn, tôi chuyển sang phê bình tật xấu của mọi người.
>>xem
chi tiết |