SÁM
HỐI THẦM LẶNG CỦA MỘT NHÀ BÁO
ĐẶNG
ÁI QUỐC
07.10.2008
Tôi xin phép không dài ḍng
để phân tích trong cuộc đối đầu
giữa giáo hội Công giáo Việt Nam với chế
độ Hà Nội, xoay quanh sự kiện Thái Hà & ṭa
Khâm Sứ, chân lư thuộc về phía nào. V́ tôi
tin, bất luận ai nếu KHÁT KHAO SỰ THẬT th́ không
thể không tự t́m kiếm trên các website, với những
chứng lư được đưa ra, để tự
ḿnh rút ra kết luận.
&
1 &
Nếu bó rọ đầu óc chỉ
đọc, chỉ xem báo chí trong nước th́ không tài nào
t́m được. Tôi
cũng tin, trí thức đúng là trí thức th́ không thể
chấp nhận những thông tin một chiều,
được bào chế sẵn bởi hội
đồng thầy lang băm của Ban Tuyên giáo trung ương
đàng CSVN (mà về mặt chuyên môn nghề thuốc
cũng lắm sự đáng ngờ, v́ vốn dĩ
hội đồng được cơ cấu hồng
hơn là chuyên). Chỉ cần biết đặt vài
câu hỏi: tại sao Nhà nước XHCN Hà Nội không
dám công khai đăng tải trên báo chí những chứng lư
từ phía giáo hội Công giáo Việt
Giờ
đây, sự kiện Thái Hà & ṭa Khâm Sứ đang mang
một tầm vóc mới: đ̣i sự thật, đ̣i
công bằng. Hàng ngàn người dân
Việt đă dám đối mặt với chế
độ bạo quyền, dám vượt-qua-sợ-hăi.
Sao? Không sợ hăi ư?
Đó là điều khó tin được trong
thể chế cộng sản. Hơn nửa thế
kỷ đằng đẵng, đồng bào Việt Nam
của tôi cứ lầm lũi mà sống, nói đúng hơn
là “tồn tại”, sống không ra sống. Người
dân bị tước đoạt quyền sống.
Đang mưu sinh, đột ngột tai họa từ trên
rơi xuống, chính quyền các cấp hoặc trung
ương hoặc địa phương giở ra
những tṛ “qui hoạch”, đền bù bằng món tiền
c̣i cọc hoặc cướp trắng dưới chiêu bài
“sở hữu toàn dân”, đẩy đồng bào của tôi
ra đường. Công an đe nẹt,
chính quyền hù doạ, và thế là không ít đồng bào
tôi riu ríu chấp nhận, sợ hăi, sống vật vờ,
và chờ chết.
Sao? Không sợ hăi ư? Hàng ngàn
người dân Việt hiền ḥa nhưng không chấp
nhận hèn nhát, đă có mặt ở Thái Hà để lên
tiếng, trong tinh thần bất bạo động.
Điều đó đă làm rúng động tâm can, phá vỡ
sự sợ hăi đè nặng, làm giật ḿnh lương
tâm. Trong đó có bạn tôi, một nhà báo…
&
2 &
Tôi đưa bạn tôi đến
dự đêm thắp nến cầu nguyện tại Nhà
thờ Ḍng Chúa Cứu thế. Người bạn muốn h́nh dung về không gian
tâm linh nào giúp vượt thắng sự sợ hăi. Thế rồi, một sự việc xảy ra
đối với người bạn. Một
cô gái nhận ra anh nhà báo, cô lắp bắp hỏi, “Anh …anh
cũng đến đây hả”, với sự e dè tột
độ. Vài người gần đó
nghe chuyện, đưa mắt nh́n. Cũng may, cô gái
đó bỏ đi. Cũng may, chỉ vài người
biết. Tại sao người ta lại
nh́n tôi với ánh mắt dè chừng…, anh bạn nhà báo sau
đó buồn rầu nói với tôi trong quán nước mà
chúng tôi ghé lại khi đêm thắp nến cầu
nguyện đă dứt. Tại sao họ tỏ thái
độ ngờ vực tôi, tôi có phải là công an đâu,
người bạn tôi thốt lên, tôi cảm thấy
đau v́ nhận ra trong ánh mắt e dè của dân một
sự khinh bỉ giấu kín.
Tôi không biết giải thích ra sao
để người bạn bớt “sốc”. Bạn tôi là một người
thầm lặng, không giống với cánh nhà báo ầm ào,
họ khoái ăn to nói lớn nhưng… khi gặp phải
“vấn đề nhạy cảm chính trị” th́ ngay
lập tức kín miệng như bưng hoặc thay
đổi thái độ, để thủ thân hoặc
tệ hơn là kiếm chác.
Ḍng người ở Thái Hà nằm trong
một khung cảnh trỗi dậy của nhu cầu
về sự thật bị bức hại, trên toàn cơi
đất nước Việt
Bạn
tôi kể, trong hồi kư cuối đời của nhà
văn Nguyễn Khải – một “cán bộ viết văn”
đă tỉnh ngộ viết như sau: “Trong nửa
thế kỷ sống dưới sự lănh đạo
của một Đảng theo học thuyết Mác Lê, tôi
luôn luôn được nhắc nhở phải tôn trọng
quần chúng, sức mạnh của quần chúng có thể
thay đổi ḍng chảy của lịch sử và số
phận của nhiều cá nhân. Nhưng cũng thật
trớ trêu, không có một chế độ cộng hoà nào
ở thế kỷ 20 lại dám coi thường quần
chúng như tại các nước xă hội chủ
nghĩa.” C̣n luật sư Nguyễn
Mạnh Tường vạch trần, “Người ta (nhà
cầm quyền cộng sản) tự cho phép làm những
việc không thể tưởng tượng
được, bách hại dă man, điên rồ bỉ
ổi. Không ai dám nh́n vào bên trong cái hỏa
ngục, trong đó diễn ra những tội ác chỉ có
trong thời kỳ thế mạt, làm mất hết nhân
phẩm, nhân tính”.
Báo
chí trong nước từng có những lúc đua nhau tôn vinh
nhà văn Nguyễn Khải trước những sản
phẩm văn học “đi đúng một lề”,
nhưng hiện nay vờ quên đi, không dám nhắc
đến hồi kư cuối đời của nhà văn. Một sự dối trá trước người
đọc. Bạn tôi nhắc đến lời phát
biểu trước đây của ông Trần Quốc
Thuận, đại biểu Quốc hội: “Cái
lớn nhất bị mất, đó là đạo
đức. Chúng ta sống trong
một xă hội mà chúng ta phải tự nói dối
với nhau để sống. Nói
dối hằng ngày nên thành thói quen”.
Nói
dối leo lẻo, đi kèm với
sự xúc xiểm. Khi thượng tọa
Thích Quảng Độ hiên ngang đứng giữa ṿng vây
của công an, để chia sẻ nỗi đau mất
đất mất nhà của dân, lúc ấy báo chí nói ǵ?
Chỉ rặt giọng điệu xúc
xiểm, “có kẻ thù xúi giục”. Khi giám mục Ngô
Quang Kiệt dơng dạc lên tiếng trước mặt
chính quyền Hà Nội, để bảo vệ quyền
tuyên xưng đức tin, tự do tín ngưỡng (quyền,
chứ không phải ân huệ xin-cho), lúc ấy báo chí nói ǵ? Chỉ rặt giọng điệu xúc xiểm, “có
kẻ thù khích động”.
Viết báo, làm báo như thế -
người bạn nhà báo nói – nhục lắm.
&
3 &
Hàng
ngàn người dân Việt đ̣i hỏi sự thật
tại Thái Hà & ṭa Khâm Sứ: họ tiếp nối tâm
huyết của một Nguyễn Trường Tộ - trí
thức Công giáo dám lên tiếng trước triều đ́nh
nhà Nguyễn hủ lậu. Nguyễn Trường Tộ
đă “thua”, nếu nh́n với cặp mắt thiển
cận, vị kỷ cá nhân. Nhưng tinh
thần Nguyễn Trường Tộ đă chiến
thắng ngạo nghễ, được ghi vào lịch
sử Việt
Trí thức chân chính th́ không phân biệt
thượng tọa Thích Quảng Độ là đấu
tranh v́ quyền lợi nội bộ của Phật giáo
Việt
Nói được lời tử tế
như ông Trần Quốc Thuận là hiếm, sám hối
tử tế như nhà văn Nguyễn Khải là hiếm. Tử tế trong tác nghiệp báo chí càng
hiếm: người bạn của tôi bảo, có lẽ…
cũng có vài tờ báo nào đó trong hơn 600 cơ quan báo
chí hiện nay dám “luồn lách” để không đăng tin
bài xúc xiểm. Thế nhưng, ăn làm sao, nói làm sao
với lương tâm khi chẳng may – bạn tôi bứt
rứt – nếu phải sống trong một tờ báo mà
ở đó, người ta cung cấp những viên
độc dược tin tức (theo toa thuốc của
hội đồng lang băm tuyên giáo trung ương
đảng CS) ?
Màn
đêm nặng trịch phủ xuống. Chúng tôi chia tay.
Mới gần đây, tôi được
biết người bạn nhà báo vừa làm đơn
nghỉ việc ở tờ báo nọ. Bạn tôi là nhà báo thầm
lặng, nên tôi xin không nêu danh tính ra đây. Vậy là
…người bạn nhà báo bắt đầu một
chặng đường kiếm sống rất gian nan, khi trở về với đời
sống đầy gập ghềnh của dân, khi từ
khước những bổng lộc mà cánh báo chí “chính
thống đi theo một lề” vẫn thường
được ban phát.
Tôi
chỉ muốn nói với người bạn: trong ḍng
chảy thầm lặng hiện nay của đồng bào
Việt
Nói
đâu xa, nhà nước XHCN Hà Nội yêu cầu giám mục
Ngô Quang Kiệt, trước đó là thượng tọa
Thích Quảng Độ và một số nhà đấu tranh
dân chủ là “không được vi phạm pháp luật”…
Trong khi đó, thủ tướng cộng sản Nguyễn
Tấn Dũng tuyên bố “Cấm báo chí tư nhân”, ăn
nói vi phạm Hiến pháp cỡ đó, vi phạm trắng
trợn, ai xử lư? Kẻ ngồi xổm trên luật, ăn cướp luật, biến luật
thành mớ giấy lộn th́ lại dạy dỗ
người khác phải bảo vệ luật. C̣n hơn một tấn hài kịch.
Chỉ thương cho đồng bào tôi
không thể cười mà phải ứa máu và nước
mắt, phải chịu đựng tấn tuồng lố
bịch kéo dài hơn nửa thế kỷ đằng
đẵng. Tôi cũng
phải sám hối v́ những lúc không dũng cảm
sống cho ra con người, sám hối như người
bạn nhà báo thầm lặng …
ĐẶNG
ÁI QUỐC
CLB
Nhà Báo Tự Do
http://www.clbnbtd.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=862