Lộ Ǵ Sau
Cơn Mưa?
. Đinh Tấn Lực

Cảm tạ Ơn Trên,
nước đang rút.
Mấy hôm rồi đất nước
ḿnh đầy thiên tai hoạn nạn,
dân tộc ḿnh oằn oại Trong Cháy Ngoài Trôi.
Cuối tháng 10, hai tàu cá và 33 ngư dân Cà
Mau bị tàu “nước ngoài” bắt giữ đ̣i
tiền chuộc (5000USD & 3000USD), chính quyền ta không có ư
kiến và cũng chưa biết rơ 2 tàu ngư dân của ta
bị tàu ngoại nó giam ở đảo nào.
Gần đó, sát sườn với Cà
Mau, U Minh Hạ là nơi xưa giờ nổi tiếng
khỏa cá ra múc nước, vậy mà nay 6000 hộ dân
ở đây chịu đói. Báo Tuổi Trẻ xếp
hạng đói quay quắt chứ không chỉ thiếu
đói hay chỉ đói suông. Nó là cái đói
quay quắt tính bằng tháng chứ không phải ngày.
Chính quyền ta ở đây cũng không có ư kiến,
ngoại trừ những tiếng vỗ tay khi nghe tin
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và phu nhân,
nhân dịp viếng thăm thủ đô Ulanbato, có nhă ư biếu
“tặng nhân dân Mông Cổ 1000 tấn gạo, và đồng
ư bán cho nhân dân Mông Cổ 20.000 tấn gạo với giá không
tính lăi”.
Rồi tới trận hỏa hoạn
thiêu rụi tầng lầu một nhà ga nội địa
Cảng hàng không Tân Sơn Nhất, và ngay hôm sau đốt
luôn ba cơ xưởng sản xuất đồ gỗ,
nhựa và dệt may ở khu chế xuất Sóng Thần,
trong một trận cháy kéo dài 17 giờ, vào đúng cao
điểm pḥng cháy chữa cháy của thành phố. Thiệt hại cả hai nơi lên đến
nhiều triệu USD. May là không có
thiệt hại nhân mạng.
Thảm nhất là hệ quả cây
mưa “lịch sử” ở Hà Nội trong 3 ngày giao ban
của tháng 10 với tháng 11. Các tay dân báo
ngoài đó phản ánh rất nhanh t́nh h́nh ngập
nước các con đường. Bloggers trong
Chuyện con đường biến
thành sông đă xưa rồi Diễm. Cả Hà
Nội ch́m trong biển nước. Hà
Nội có mấy hồ thơ mộng th́ nay đă ḥa
hợp thống nhất chia bùn cho nhau cả.
Học tṛ b́ bơm đến
trường. Công tư chức b́ bơm đến sở.
Ngực lép hay vung cũng chẳng ăn
nhằm ǵ lúc này. Tất cả đều phải
đẩy xe thôi. Xe gắn
máy 2 th́ đă chết mất th́ oanh, chỉ c̣n th́ liệt,
trôi dạt khắp nơi. Xe 4 th́ lại
phải nhân đôi th́ liệt. Không điện, không
dầu, không thuốc men, không nước sạch, ngay
cả không cơm gạo dự pḥng, nhân dân không kịp
trở tay nhưng đă sớm sáng tạo kết bè di chuyển
trong phố, cố lặn ngụp trong lũ mà chạy
ăn, chạy ngủ, chạy t́m chỗ ráo và an toàn cho con
nít. Lại bung ra ngoại thành huy động xe
ngựa vào cứu nguy Hà Nội. Ngó quanh ngó
quẩn giữa trời xa nước gần cũng
chỉ toàn là dân với dân. Họ
dựa vào nhau, cố vượt, dù biết rằng
cũng khó ḷng mà chân cứng đá mềm cùng ngâm trong
biển nước.
Đă có hơn 17
người chết trôi trong vùng nội thành, trong đó có 3
em học sinh. Phía chính
quyền cũng chỉ duy nhất xuất hiện một
thông cáo cho học tṛ nghỉ học, một “thông báo
khẩn” ban hành trễ mất 3 ngày, sau khi được
tin học tṛ tử vong. Không ǵ khác. Không một bản hướng dẫn, không
một lệnh điều động, không một lời
kêu gọi, không một tiếng hỗ trợ. Tuyệt nhiên không.
Báo chí chính quy đi tin “3 em nhỏ
xấu số bị mất tích”, cộng thêm dăm ba
bức ảnh trời nước chụp từ lầu
cao, rơ là một bản tin vô cảm đầy chất
người dưng buôn dưa lê. Nếu có
lệnh đóng cửa trường kịp thời th́
số của các em đó không xấu đến thế.
Và cũng không thể đổ vấy cho số mệnh
những tổn thất nhân mạng v́ lư do tắc trách
của lănh đạo. Tự dưng bật nhớ mấy
câu thơ Đông Tŕnh: Băo không làm ra những đứa
trẻ ấy / Băo chỉ làm lộ ra.
Hăy thử lướt qua những
tựa tin: Thông báo khẩn về việc cho HS nghỉ
học hết ngày 3/11; Dịch vụ "ăn theo"
mưa hốt bạc; Đánh bắt cá trên đường
phố Hà Nội; 10 người chết, mưa vẫn
xối xả; Học sinh lóp ngóp trong mưa lụt; Cơn
mưa kỷ lục trong 24 năm qua; Hàng loạt chuyến
bay không thể hạ cánh xuống Nội Bài; Hà Nội thành
sông và những chuyện cười ra nước mắt…
Hoặc là các tiểu tựa: Trời c̣n mưa, c̣n
ngập nặng, Số người chết cao, thiệt
hại sơ bộ 3.000 tỷ đồng, Bài học cho Hà
Nội, Thực tế lụt nảy sinh "tiêu chuẩn
mới" ngành xây dựng!… Nghe cứ như chuyện
xảy ra đẩu đâu bên …
Báo chí xoay qua tập trung khai thác cảnh
lạ “quư hiếm” trăm năm một thuở: nhân dân tung chài, thả câu, đánh vó, nơm cá ngay
trong ḷng đường phố Hà Nội. Các
ṭa soạn chờ đợi những mẩu tin, những
bức ảnh của dân nghiệp dư chịu lội
nước gửi về. VTV1 cũng
chờ ảnh chụp của dân chuyển tới
để phát h́nh toàn quốc.
Báo chí c̣n tỏ rơ tầm kiến
thức của ḿnh khi lạm dụng và dùng sai ư nghĩa
cụm từ “đại hồng thủy” để mô
tả trận mưa kinh hoàng khủng khiếp này, khi mà
kẻ xấu vẫn nhơn nhơn đâu đó trong pḥng
gắn máy điều ḥa, ngay vào lúc nhân dân vật vă
giữa biển nước để t́m kiếm
người thân, hoặc chạy vạy xoay kiếm miếng
ăn đợi nước rút, bất chấp nguy cơ
chờ chực dưới mặt đường, bất
chấp hệ quả vệ sinh trên thân thể, bất
chấp sức đẩy của ḍng nước xiết… Nước mưa chỉ dâng ngập nhà ngập
lộ. Nhưng chính lănh đạo ta đă d́m dân vào lũ bằng thái độ khoanh tay.
Đă vậy, không nổi điên sao
được, khi mọi người biết rơ ra, ngay vào
thời điểm cần kíp nhất một sự
xuất hiện giữa cơn lũ lụt, th́ lănh
đạo thành phố đang bận họp tổng
kết chiến dịch “b́nh định giáo dân” và thiết
lập công viên ở Ṭa Khâm cùng Thái Hà!
Đâu đă xong! Ủy viên Bộ chính
trị kiêm Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang
Nghị thở dài với VietnamNet rằng: “..Nhân
dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại Nhà
nước lắm. Cứ chờ trên
về, chờ cung cấp cái này, hỗ trợ cái kia
chứ không đem hết sức ra tự làm".
Cơn mưa mang tính kinh hoàng lịch sử đă cho
thấy tội nghiệp dân duờng nào. Lời tuyên bố
này của đương kim Tổng
trấn Hà thành c̣n đậm màu kinh hoàng lịch sử
hơn nữa. Mới thấy, rơ ràng, năo trạng lănh
đạo ở đây, vào đầu thế kỷ 21 này,
vẫn c̣n tự coi ḿnh ngự ở “trên”, hoàn toàn chưa
thoát khỏi tầm cao phụ mẫu chi dân của thời
phong kiến: Nhân dân chúng bay chỉ biết ăn thôi
chẳng biết ǵ! Chỉ tiếc là quan trên quên mất:
Chó đâu từng đẻ ra quan! Dân đó chứ! Chứ
không th́ sao giờ này vẫn c̣n đó cái văn hóa
đấu tố của hạng đầy tớ chỉ
mặt chủ nhân mà te tái mắng mỏ
rằng mày thế này thế khác? Hay vẫn c̣n đó cái
văn hóa nô lệ trên dưới/xin-cho?
Vẫn đâu đă xong! Vẫn Ủy
viên Bộ chính trị kiêm Bí thư thành
ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị tuyên bố lần
nữa trong buổi Họp tổng kết: "Trận
mưa lụt là cuộc tổng diễn tập lớn cho
tương lai". Hăy quyết tử cho
Thăng Long ngàn năm quyết sinh chăng? Có nghĩa
rằng Nhân dân vẫn là những con chốt thí cho các
cuộc thể nghiệm của lănh đạo, như
họ từng thể nghiệm suốt dọc
Trường Sơn hoặc trong các trận đánh đẫm
máu kinh hoàng thời chiến? Sinh mạng Nhân
dân chẳng là cái đinh ǵ sất. Chỉ
có lănh đạo mới trường tồn Quang Vinh Muôn
Năm.
Giờ đây đă rơ. Không c̣n ai nghi ngờ ǵ
nữa về cái bảng thống kê Hà Nội có đông
người thất học nhất nước. Có khi là cả thất đảm, thất
đức, thất tín, thất kinh, thất sách, thất
nhân tâm… đứng đầu nhân loại.
Lũ không chỉ làm lộ ra đám
trẻ con tóc quăn tiền sử. Nó c̣n làm lộ ra
cả một cảnh quan bi hài chạy lụt Thủ
Đô của: 1) đám trung ương câm họng,
địa phương khoanh tay; 2) niềm tin mong manh
của Nhân dân vào đám lănh đạo đang trỏ tay vào
nhau, tát bùn sang ao ngay trong biển lũ; 3) hệ truyền
thông chính quy loay hoay sợ lấm giày, ướt ghế; 4)
chỉ có dàn dân báo thăm hỏi nhau và chia sẻ thông tin
nhanh nhạy, dám nói, dám phê b́nh những yếu kém của
chính quyền; 5) cơn mưa đă tạnh, cơn mê hăy
c̣n; 6) con đường tiến lên XHCN vẫn lầy
lội nước mưa của trời lẫn nước
mắt của dân; 7) nhất định là nhân dân không
thể và không nên chờ đợi ǵ từ chính quyền…
Cũng chẳng ai ngạc nhiên là chỉ
trong vài ngày nữa Nhân dân sẽ nghe các bản báo cáo thu hoạch thành công thắng lợi ngăn
chận lũ, song song với những thiệt hại
vật chất cần được giải ngân hỗ
trợ các ban ngành.
Lạy Trời, nước đang rút.
05-11-2008
Blogger Đinh Tấn Lực