QUÊ
HƯƠNG LÀ CHÙM KHẾ NGỌT
Năm 2002 tôi đă ra
mắt tập truyện ngắn “Cô Bé Bên Giàn Hoa Giấy
Đỏ”**. Trong tập truyện nầy tôi có
viết truyện ngắn “T́nh Yêu Mong Manh” để nói
về người nhạc sĩ bạc mệnh, Giáp
Văn Thạch và mối t́nh kỳ lạ của anh. Anh đă chọn bài thơ “Bài Học Đầu
Cho Con” của nhà thơ Đỗ Trung Quân để
phổ nhạc thành bài hát “Quê Hương”. Bài hát nầy đă gây một tiếng vang lớn
trong nước và hải ngoại.
Đâu là sự
thật lịch sử đă tạo nên giá trị của
bài hát Quê Hương?
Bài hát Quê Hương ra
đời trong một giai đoạn lịch sử
đầy biến động. Những người
cộng sản đă hoàn toàn thất bại trong việc áp
đặt chủ nghiă xă hội trên mảnh đất
Miền Nam Việt
Trong trại sáng tác văn học
nghệ thuật vào muà hè năm 1986, tại bờ Hồ
Sóc Xiêm, nhạc sĩ Giáp Văn Thạch đă hát bài Quê
Hương và Cánh Hoa Dầu (nói về Lâm Trường Tân
Uyên của chiến khu D). Hai bài hát nầy tôi
rất thích và vẫn c̣n thuộc ḷng.
Ngày đó, những thơ ca, truyện
ngắn, văn học báo chí luôn mang nặng tính tuyên
truyền CNXH. Những người tự xưng ḿnh là
kẻ mở rộng cửa thiên đường hạnh
phúc cho kẻ khác đă cùng nhau ra sức chặt phá rừng
và gom góp tài nguyên quốc gia để bán kiếm tiền,
cất nhà lầu, ăn ngon mặc
đẹp. Những cánh rừng nhiều
gỗ qúy đă có một thời được ca ngợi
là “Rừng che bộ độị, rừng vây quân thù” nay
đă bị con người phản bộI trắng
trợn. Những cánh rừng già có từ hàng trăm
năm đă cạn kiệt. Rừng đă
bị tàn phá gấp ba lần thời kỳ chiến tranh.
Những người nghệ sĩ như
chúng tôi thấy những ngọn đồi trọc,
những cánh rừng hoang phế th́ chợt nhớ
thương những cánh rừng xưa. Lâm trường Tân Uyên, Biên Hoà cây tràm
được trồng để bán gỗ cho nước
ngoài làm kinh tế. Tràm vừa mọc cao
hơn mái nhà. Có nơi tràm đă ra hoa.
Nh́n hoa tràm vành óng bay phảng phất trong gió, phơi ḿnh
trong nắng nơi miền hoang dă, khiến ḷng ai không xao
xuyến, bồi hồi. Chúng tôi chỉ c̣n
nh́n thấy một số cây dầu mọc thưa thớt
bao quanh. Gió cuốn quit, thổi vi
vút, hoa dầu bay xoay tṛn trên không trung và rơi đầy
mặt đất. Nhạc sĩ Giáp Văn Thạch đă
sáng tác bài hát ‘Cánh Hoa Dầu”.
Cánh Hoa Dầu
Cánh hoa dầu xoay tít bay bay,
Nhớ ngày xưa quen nhau từng ngày
Có những chiều gọi gió bay lên
Hoa dầu bay cánh nẩy lá đâm
chồi
Hỡi người yêu dấu bên tôi
Cho t́nh yêu cho ḷng rạt rào
Bên rừng xa mùa xuân thật gần
Những lâm trường, những
dấu chân qua
Ta hát bài t́nh ca về rừng,
Đẹp những ước mơ
Ơi! Từ mong ước xa xôi
Biết bao kỷ niệm gợi nhớ
chút hương rừng
Rừng từ tay
người hôm nay chợt đến
Để ngày mai nầy mang bao hạnh
phúc
Mang hương
rừng từ những cánh hoa bay.
Khi trở về từ trại sáng tác,
tôi đă hát bài Quê Hương trong một cuộc tập
huấn Anh Ngữ tại trường Trung Học
Trịnh Hoài Đức, Búng, B́nh Dương. Người
đánh đàn cho tôi là ca sĩ Thăng Long, cha ruột
của ca sĩ Đoan Tâm hiện cư ngụ tại
Canada. Một hôm, tôi gặp nhạc sĩ Giáp Văn
Thạch tại nhà một người bạn, anh hỏi
tôi: “Nghe anh Thăng Long nói là PT đă hát bài Quê Hương
trong cuộc tập huấn Anh Ngữ. Bộ PT thích bài Quê
Hương lắm sao?”. Tôi gật đầu: “Bài hát
nầy có cái ǵ đó làm rung động
người nghe. Trong các ca khúc anh viết, có
lẽ bài nầy và bài Cánh Hoa Dầu là tôi thích nhất.
Anh nên gởi bài nầy để dự thi”.
Anh Giáp Văn Thạch đă tâm sự rằng một hôm,
anh đă cùng cô bạn của tôi (người yêu anh) leo lên
xe đ̣ (mà tôi hay gọi đùa là xe chở ḅ nhưng
tiền xe bus thời đó rất mắc và khó chen chân,
nhạc sĩ nghèo cùng cô bạn của tôi phải
đứng ṛng ră trên một chiếc xe nóng như ḷ bánh ḿ
và chen chúc như cá ṃi) để
t́m NHÀ THƠ LỚN-ĐỖ TRUNG QUÂN tại một
quán cóc bên ngoài công ty nơi Đỗ Trung Quân làm việc. Giáp Văn Thạch lấy cây đàn anh đeo trên
lưng xuống và hát tặng Đỗ Trung Quân bài hát Quê
Hương. Nhà thơ LỚN không hề nói một lời
nào và lặng lẽ bỏ đi. Thái
độ khinh thị và xem thường đă khiến cho
nhạc sĩ Giáp Văn Thạch rất buồn. Anh nói với cô bạn tôi có thể là ḿnh đă làm
“THỐI THƠ CỦA ÔNG ẤY”. Một
nhạc sĩ không tên tuổI mà dám phổ thơ của
một nhà thơ nổi tiếng. Thật
cả gan. Nhạc sĩ Giáp Văn
Thạch đă không ngờ người và thơ là hai
thế giới khác nhau.
Tôi không biết mặt
nhà thơ lớn Đỗ Trung Quân, nhưng tôi có
đọc một vài bài thơ của ông đăng trên
một vài tờ báo ở Sài G̣n. Có chi là
ghê gớm nếu đem so sánh thơ ông và thơ của
Trần Mạnh Hảo? Báo chí và thế
giới văn học XHCN ở Sài G̣n, Hà Nội phần
lớn là đăng tải những văn nghệ sĩ
miền Bắc XHCN và những người có công với
cách mạng. Ông Đỗ Trung Quân là một thanh niên
xung phong cũng như nhà văn Nguyễn Đông Thức
(Ngọc Trong Đá) và một số người khác đă
thấm nhuần CNXH. Nhưng báo chí đâu
phải ai muốn đăng ǵ th́ đăng. Dù sao cũng có tiền nhuận bút nên những
người có thần thế đă thay phiên nhau chiếm
hết chỗ rồi. Tôi là một người thích
ngồi nh́n thế sự và hiểu rằng muốn có
tiếng tăm như nhà thơ NTNL th́ phải trả
giá?!?! Có lẽ giới văn nghệ sĩ
Việt
Không ngờ
sau đó, bài hát Quê Hương được chấm
giải 3 toàn quốc và được phát sóng trên tất
cả các đài truyền thanh th́ cũng là lúc người
nhạc sĩ bạc mệnh đă ra đi vĩnh
viễn. Chỉ cần trúng một giải
thưởng th́ tên tuổi sẽ được nổi
lên như diều gặp gió. Người
ta bắt đầu chắc lưỡi tiếc
thương người nhạc sĩ tài ba bạc số.
Tên tuổi Đỗ Trung Quân nương theo
bài hát bay lên, bay cao… Lúc đó, nhà thơ LỚN mới
chịu khó viết một bài Điếu Văn tạ
lỗi với nhạc sĩ Giáp Văn Thạch. Nhà thơ
LỚN hối hận v́ đă không nhận ra tài năng
của nhạc sĩ ngay từ ngày đầu tiên hội
ngộ hay hối hận v́ hành vi của ḿnh tôi cũng không
được rơ. Nhưng nếu không có cái
giải 3 toàn quốc th́ bài Điếu Văn khóc nhạc
sĩ Giáp Văn Thạch có được đăng
tải trên báo Tuổi Trẻ không? Ai mà
biết được? Câu chuyện nầy vẫn
c̣n một nhân chứng, người đó là chị H,
người yêu của anh Giáp Văn Thạch hiện
đang cư ngụ tại Phú Văn, Búng, B́nh Dương.
Và nếu ông Đỗ Trung Quân muốn t́m người
nầy th́ nên hỏi nhà thơ Từ Nguyên Thạch hiện
đang công tác tại báo Người Lao Động.
Cái cốt lơi của bài hát Quê
Hương giúp nhạc sĩ Giáp Văn Thạch nhận
được giải 3 là bài hát đă đánh trúng vào tâm
trạng của chính quyền CS Hà Nội. Và cái câu cuối
cùng “Quê Hương nếu ai không nhớ, sẽ không
lớn nỗi thành người” của bài hát như
một lời nhắn nhủ, răn đe những kẻ
phản quốc rời bỏ quê hương. Bài hát vô h́nh
dung đă trở thành công cụ tuyên truyền cho chế
độ trong giai đoạn ḷng dân than oán, cái ác, và sự
dối trá hiện hữu khắp nơi. Nó
giống như một cô gái xinh đẹp đă bị
một tên tướng cướp cưỡng dâm.
Bài hát ra đời
đă gần một phần tư thế kỷ nhưng
vẫn c̣n nhiều người nhắc đến. Nó đă
được hát
nhiều nhất trong đầu thập niên 1990,
và măi đến nay vẫn c̣n là đề tài sôi nổi mà
nhiều người muốn t́m hiểu. Có
kẻ khen, ngườI chê. Nhiều
người bực bội muốn tẩy chay nó, nhưng
cũng có người yêu thích. Nhưng nó
vẫn hiện hữu với thời gian và tồn tại
vĩnh viễn đúng với giá trị và tâm t́nh
người chết đă gởi gấm cả nỗi ḷng
ḿnh vào từng nốt nhạc.
Quê Hương có c̣n là chùm khế
ngọt để ru ta vào cơi mộng?
Cuộc phỏng vấn của Mặc
Lâm, phóng viên Đài Á Châu Tự Do và nhà thơ Đỗ Trung
Quân về bài hát Quê Hương ngày 5 tháng 10 năm 2008, đă khơi
dậy trong ḷng tôi bao kỷ niệm vui buồn của
những năm tháng xa xưa. H́nh ảnh bạn bè thân
thuộc như c̣n quanh quẩn đâu đây. Có
người sống trong hạnh phúc, nhưng có
người âm thầm đau khổ. Có
người đă rời bỏ cuộc vui nhân thế
“Bể dâu đâu có chừa ai. Nếu ta
vô phúc làm người Việt
Đúng như lời
ông Đỗ Trung Quân đă nói th́ phần sau bài thơ không
có câu cuối cùng. Nhà thơ Đỗ Trung Quân cho biết nhà thơ
Việt Nga, Tổng Biên Tập báo Khăn Quàng Đỏ là
con gái của nhà thơ Lê Giang đă thêm vào. Việt
Nga và tôi không phải là một người xa lạ. Khi c̣n sống, chị đă nói với tôi bài
thơ “Bài Học Đầu Cho Con” của Đỗ Trung
Quân thiếu một câu sau. Tác giả
bỏ lững lơ để người đọc
tự hiểu lấy. Nhưng hiểu
như thế nào đây khi đất nước hoà b́nh mà
dân vẫn c̣n nghèo đói, ḷng người ly tán. Chị về quê hương Cà Mau thăm họ
hàng, bà con, vẫn c̣n nh́n thấy trẻ con mặc mũi
lem nhem và bốc cứt gà ăn?! Tôi
viết lời nầy trước vong linh người
khuất mặt để thấu hiểu tấm chân t́nh
của nhà thơ Việt Nga đối vớI hoàn cảnh
của quê hương Việt
Riêng nhạc sĩ Giáp
Văn Thạch th́ tâm sự rằng anh chọn bài thơ
nầy v́ lời thơ mộc mạc, gần gủi
với cái nghèo của quê hương. Anh sinh năm 1951
tại An Sơn, Thuận An, Tỉnh B́nh
Dương là nơi nỗi tiếng có nhiều cây
nhiều vườn cây ăn trái nhất Miền Nam
Việt
Như lời nhà thơ Đỗ Trung
Quân nói với Mặc Lâm “…Sau này th́ bài thơ trở thành
ngoại giao, trở thành mang một sứ mệnh chính
trị, th́ xin thưa với quư vị là điều đó
nằm ngoài ư muốn của tác giả, bởi v́ một
bài thơ được viết ra và khi đẻ nó ra, nó
sống hay chết, cái đó không nằm trong tầm tay
của người sáng tác..” (ngưng
trích). Thực t́nh mà nói, nếu bài thơ
đó chỉ nằm trong báo Khăn Quàng Đỏ th́
chắc ǵ người Việt hải ngoạI biết
đến bài thơ nầy là của ông. Bài thơ cũng chưa hẳn đă mang một
sứ mệnh lịch sử nếu câu cuối của bài
hát không có và nó cũng không làm cho kẻ yêu người ghét.
Bài hát đă có một tác động rất
mạnh là đánh trúng nội tâm nhức buốt đau
đớn, của người Việt ly hương.
Chúng ta chỉ có một quê hương duy
nhất. Quê hương đó dù nghèo nàn,
cơ cực vẫn là nơi chúng ta đă sinh ra. Khi bài hát ra đời, nhiều báo chí, truyền
thông hải ngoại lên tiếng rất mạnh mẽ.
Họ chửi mắng nhạc sĩ họ
Giáp hơn là chửi mắng ông Đỗ Trung Quân.
Họ cho rằng câu cuối cùng là ám chỉ,
răn đe, giáo dục họ.
Mọi người yêu
thích bài hát, muốn quên nó đi nhưng lại không thể
chối bỏ nó. Như lời ông Quân đă nói, những
h́nh ảnh trong bài thơ là tất cả những ǵ
mộc mạc, đáng yêu nhất của quê hương.
Cho nên, đă hơn 32 năm qua, những người xa
tổ quốc luôn luôn ấp ủ, mong nhớ, ước
ao một ngày về, chế độ cộng sản toàn
trị sẽ cáo chung. Mọi người dân Việt
sẽ chung tay gánh vác giang sơn và xây
dựng một đất nước Việt
Quê Hương là chùm
khế ngọt nhưng chùm khế đó đă mang vị
chua và chát đắng khi chúng ta c̣n nh́n thấy những
người trung thực bị bức hại, những nhà
tranh đấu dân chủ bị giam cầm tù tội. Những ngôi nhà
thờ bị phá huỷ tan hoang đến nổi Chuá,
Phật không c̣n nơi thờ phượng. Và đáng
buồn hơn là những người cầm bút
được Đảng bật đèn xanh lao thẳng
vào thành tŕ của bọn ruồi bọ, tham ô, hối
bại, lộng quyền th́ bị chính những kẻ
đứng ra hô hào, lộng ngôn đó đem họ khảo
tra trước vành móng ngựa và giam trong những trại
tù. Đất nước nghịch lư như
vậy mà mọi người phải ngậm miệng, cúi
đầu để sống. Chưa bao
giờ người dân thấp kém nhất cho đến
kẻ sĩ lại hèn mạt đến như vậy.
Lời hát sau cùng “Quê
Hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn
nỗi thành người” thật sự không phải dành cho
chúng ta, những kẻ tha hương. Lời
cuối cùng nầy đă ném thẳng vào mặt bọn tham
tàn đă huỷ diệt cả nền văn hoá, nhân
bản, lương tâm của nhiều thế hệ.
Không biết nhà thơ Đỗ Trung Quân có
cùng quan điểm với tôi không? Hay ông vẫn
sợ như bao nhiêu năm qua ông đă sống, đă
chịu đựng và an phận?
Phong Thu
Chú thích:
* “Trích từ bài hát Quê
Hương của nhạc sĩ Giáp Văn Thạch,
thơ của Đỗ Trung Quân”.
**Tập truyện ngắn “Cô Bé Bên Giàn
Hoa Giấy Đỏ” sẽ tái bản lần hai. Nếu
quư vị muốn t́m đọc quyển sách nầy nên liên
lạc vớI tác giả qua địa chỉ email:
Phongthu@mindspring.com