Một Email gửi quư vị c̣n quan tâm

Bằng Phong Đặng Văn Âu

 

Kính gửi qúy vị c̣n quan tâm,

 

Kính gửi đến qúy vị một đôi nét về sự nghiệp chính trị của ông Barack Obama (xin click vào BARACK OBAMA - BACKGROUND), người có thể trở thành Tổng thống đại cường Hoa Kỳ trong 10 ngày tới.

 

Điều kiện để một công dân Hoa Kỳ có thể được cơ quan an ninh như CIA, FBI, hăng thầu Quốc pḥng tuyển chọn là công dân ấy phải được sưu tra lư lịch và trải qua cuộc trắc nghiệm của máy thăm ḍ sự thật (Security Clearance). Ứng cử viên Tổng thống của đảng Dân chủ có một lư lịch rất mờ ám và có họat động khuynh tả mà khi bị hỏi đến th́ người hỏi bị kết tội kỳ thị chủng tộc (racist). Người Mỹ da trắng sợ nhất bị kết tội kỳ thị chủng tộc nên chẳng bao giờ dám hé môi.

 

Tổng thống Hoa Kỳ có quyền hạn rất lớn như bổ nhiệm những người cầm đầu ngành an ninh CIA, FBI, QUỐC PH̉NG, Secret Service. Obama khuynh tả, có hai viện Quốc hội đều khuynh tả nắm đa số th́ việc bổ nhiệm người của ông Obama sẽ không gặp chút trở ngại nào. Ngoài ra, các ông Ṭa Áo Đỏ của Tối Cao Pháp viện và các chánh án Liên bang cũng sẽ do ông Obama bổ nhiệm, rồi đây sẽ hủy bỏ những đạo luật theo dơi quân khủng bố (như nghe lén điện đàm).

 

Tôi nghĩ một số người Việt Nam ủng hộ Barack Obama là v́ tin tưởng ông này có kế hoạch kinh tế tốt hơn. Riêng tôi, tôi nghĩ vấn đề an ninh phải được đặt lên hàng đầu v́ ông bà ta đă dạy: “Có An Cư th́ mới có thể Lạc Nghiệp”. Ông Obama là một luật sư, có biệt tài hùng biện và tài đổi trắng thay đen, nên lúc tranh luận (debate) phải láu hơn ông McCain. Cho nên “Đừng Nghe Những Ǵ Ông Obama Nói, mà hăy đọc kỹ những ǵ ông Obama làm”.

 

Chủ nghĩa Xă Hội của Liên Xô đă bị phe Tư Bản do Hoa Kỳ cầm đầu đánh bại. Nay Chủ Nghĩa Xă Hội đang nẩy sinh ngay tại chính quốc Hoa Kỳ và đang được các đại gia Hoa Kỳ hỗ trợ. Chiêu bài san sẻ của cải cho người nghèo mới nghe qua có vẻ nhân đạo lắm, cho nên dễ dụ những kẻ ngây thơ không có kinh nghiệm đối với cộng sản. C̣n người Việt Nam ḿnh phần lớn là nạn nhân cộng sản th́ đều thấy “đội tiền phong” (giai cấp nông dân, công nhân) sau khi chủ nghĩa xă hội cầm quyền đều bị bóc lột tận xương tủy. Nếu Obama đắc cử (cầu Trời đừng xảy ra) th́ đây là thời điểm đánh dấu nền văn minh Phương Tây cáo chung. Đế quốc La Mă sụp đổ không v́ bị một kẻ thù nào đánh bại, mà v́ đạo lư suy đồi. Phải chăng đây là đỉnh điểm cực thịnh của Hoa Kỳ về nền văn minh khoa học kỹ thuật, nhưng đạo lư suy đồi cho nên không tránh khỏi quy luật thịnh suy? Âu cũng là mệnh trời vậy!

 

Miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản, dân Miền Nam c̣n đường chạy để nương thân vào các nước tự do.  Hoa Kỳ rơi vào tay Xă Hội Chủ Nghĩa được lănh đạo bởi các ông như Louis Farrakhan, Bill Ayers th́ hết đường chạy. Tôi đọc bài viết của ông Râu Cáo (bút hiệu của ông Nguyễn Ngọc Linh, Tổng Giám Đốc Việt Tấn Xă trước năm 75) luận giải tại sao ông bầu cho Barack Obama mà cảm thấy buồn … cười (xem “Bầu cho ai ?” ở phần cuối). Buồn mà không thể khóc được, nên đành phải cười! Đau lắm!  Phải chăng nhà báo lớn Nguyễn Ngọc Linh có những người bạn như Walter Cronkite, Dan Rather, Tom Brokow, Peter Arnett, Pham Xuân Ẩn nên bị ảnh hưởng của phe tả khuynh? Miền Nam rơi vào tay cộng sản cũng một phần do bọn nhà báo Tây phương khuynh tả, thân Cộng. Nay đến lượt Hoa Kỳ cũng sẽ bị nhận ch́m bởi những bọn này mà thôi. Chưa bao giờ có cuộc tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ mà các đài truyền h́nh lớn như ABC, CBS, NBC, MSNBC, CNN đều đánh mất chức năng thiêng liêng của người làm công tác truyền thông: chính xác, công bằng, lương thiện, vô tư …

 

Kính bút,

Bằng Phong Đặng văn Âu, một ngày Chủ Nhật u ám.

 

Tái bút: Đính kèm theo đây là bài viết của kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa để đọc:

 

Đừng nghe những ǵ Obama nói... Hăy lo những ǵ ông sẽ làm

Nguyễn Xuân Nghĩa

Monday, October 20, 2008

 

Hoa Kỳ đang bơi trong khủng hoảng tài chánh và v́ vậy trôi vào nạn suy trầm kinh tế mà từ năm ngoái rồi, người ta dự đoán là sẽ xảy ra.

 

Suy trầm (recession) là khi kinh tế đạt tốc độ tăng trưởng thấp hơn trong hai quư liền. Nặng hơn th́ có nạn suy thoái (depression) là sản xuất không tăng dù chậm hơn mà c̣n giảm. Khi theo dơi cuộc tranh cử, đa số dân Mỹ không phân biệt hai t́nh trạng ấy và cứ nghe nói đến suy thoái hay khủng hoảng. Cũng một phần v́ lư do ấy mà chỉ số tin tưởng của giới thiêu thụ mới sút giảm thể thảm. Trong thực tế, nhờ xuất cảng mạnh sản xuất kinh tế vẫn có tăng trong sáu tháng đầu năm sau một chu kỳ tăng trưởng đều từ 2002, ngược với dự báo của nhiều người.

 

Bây giờ, kinh tế có thể đang trôi vào suy trầm v́ khủng hoảng tài chánh bùng nổ vào thời điểm bất lợi, khiến thị trường chứng khoán sụp đổ, rồi cứ vùng lên là lại sụt với mức độ thăng giáng cực kỳ thất thường nội trong một ngày.

 

Cùng sự trồi sụt ấy là kết quả khảo sát và thăm ḍ ư kiến dân Mỹ về cuộc tranh cử Tổng thống giữa hai liên danh McCain-Palin bên Cộng Ḥa và Obama-Biden bên Dân Chủ.

 

Nh́n từ bên ngoài, giới kinh tế đang cân nhắc về tương lai và thu gọn dự đoán của họ vào dạng thức của đường tuyến biểu hiện sức sản xuất kinh tế.

 

Lạc quan nhất là khi kinh tế suy sụp mạnh nhưng sẽ hồi phục thật nhanh, với đường tuyến biểu hiện là chữ V. Thời gian suy trầm có thể là từ ba đến sáu tháng, tệ lắm là chín tháng. Bất trắc hơn thế, có giả thuyết kinh tế sa sút, rồi ḅ ngang trong một giai đoạn khá lâu trước khi hồi phục, với đường tuyến biểu hiện là chữ U. Thê thảm nhất là kịch bản chữ L, là sản xuất sút giảm rồi cứ bơi dưới đáy mà chưa biết bao giờ mới ngoi lên. Có khi phải mất vài năm! Tức là suy trầm kéo dài và đào sâu thành suy thoái.

 

Như vậy, tương lai sẽ như là chữ L, chữ U hay chữ V? Ai biết được?

 

Theo định nghĩa, ta chỉ biết kinh tế suy trầm hay chưa sau khi thu thập thống kê kinh tế của các tháng trước. Cho nên, mọi chuyện đều chỉ là phỏng đoán. Người ta thường mỉa mai rằng các nhà kinh tế đă dự đoán sai chín trong sáu vụ suy trầm của quá khứ. Nôm na là chưa bị suy trầm đă la hoảng!

 

Cũng về khả năng dự báo, nhiều nhà nghiên cứu c̣n dùng dữ kiện kinh tế để ước đoán kết quả tranh cử chính trị, với kết luận kiểm nghiệm từ quá khứ rằng khi kinh tế sa sút và thị trường chứng khoán tuột giá trong năm tranh cử, đảng cầm quyền sẽ thất cử.

 

Bây giờ, khi kinh tế đang sa sút, thị trường chứng khoán Mỹ bị sụt đáy và khủng hoảng tài chánh đă phá vỡ những tổ hợp đầu tư tài chánh lớn nhất của Mỹ, đảng Cộng Ḥa của ông Bush sẽ bị cử tri trừng phạt: liên danh McCain-Palin thất cử và đảng Dân Chủ chiếm đa số c̣n lớn hơn trong lưỡng viện Quốc hội. Huống hồ, tám năm cầm quyền của ông Bush và thành tích quá tệ của đảng Cộng Ḥa trong Quốc hội khiến cho, từ năm ngoái rồi, người ta đă dự báo là đảng Dân Chủ sẽ thắng lớn năm nay.

 

Điều kỳ lạ là dù được... thiên thời địa lợi nhân ḥa, Obama không thể dẫn trước McCain quá năm điểm trong mấy tháng liền - cho tới vụ khủng hoảng tài chánh, cho tới quăng 15-29 Tháng Chín. Điều kỳ lạ thứ hai là dù Tổng Thống Bush là con vịt què v́ sắp măn hạn, chỉ được chưa đầy 30% dân Mỹ tín nhiệm (26% theo khảo sát mới nhất), Quốc Hội khóa 110 do đảng Dân Chủ kiềm soát từ Tháng Giêng năm 2007 lại có tỷ lệ tín nhiệm c̣n tệ hơn vậy, chỉ bằng từ một phần ba tới phân nửa tỷ lệ tín nhiệm tổng thống (khoảng 10%).

 

Cho nên, dù đảng Dân Chủ đang có ưu thế, kết quả tranh cử sẽ c̣n gây bất ngờ và rất khít khao.

 

Bây giờ, hăy đảo ngược bài toán: thay v́ từ kinh tế suy đoán kết quả bầu cử năm nay th́ dùng kết quả bầu cử mà suy đoán ra tương lai kinh tế năm tới, sẽ là L hay U hay V?

 

Hăy đi từ gần đến xa.

 

Khủng hoảng tài chánh bùng nổ v́ nạn bể bóng đầu cơ trên thị trường gia cư, rồi trên thị trường tín dụng thứ cấp (sub-prime), từ đó lan ra thị trường tín dụng - nơi vay mượn tiền. Nó lên tới cao điểm là nạn ách tắc tín dụng: các ngân hàng hết dám cho vay và hết dám cho nhau vay. V́ ách tắc tín dụng ấy, khủng hoảng tài chánh mới gây ra suy trầm kinh tế bên dưới v́ làm cho sinh hoạt kinh tế kẹt tiền. Muốn vay tiền để kinh doanh, sản xuất hay tiêu thụ, người ta đểu thấy khó, kinh tế mới co cụm dần, trôi dần vào nạn suy trầm mà người ta tri hô từ trước.

 

Các biện pháp can thiệp tới tấp của Ngân Hàng Trung Ương và chính quyền Hoa Kỳ (Hành Pháp lẫn Lập Pháp) đă gây thêm không khí hoảng loạn v́ làm dân chúng tưởng rằng “nhà nước” càng cấp cứu, bệnh t́nh kinh tế càng suy sụp. Thật ra, trong nỗi bi quan hốt hoảng, người ta không chờ đợi tác dụng của các biện pháp cứu nguy và tự gieo họa v́ sự hốt hoảng ấy.

 

Nếu có khả năng tâm lư là nín thở theo dơi sự t́nh thay v́ đạp lên nhau mà chạy, người ta đă có thể thấy ra vài yếu tố tích cực đang le lói ở cuối đường hầm.

 

Thứ nhất là về phí tổn sản xuất. Khi dầu thô lên giá tới 147 đồng một thùng (kỷ lục ngày 11 Tháng Bảy) khiến giá xăng dầu vọt tới bốn đô la một ga lông, ai cũng nói đến phí tổn xăng dầu sẽ gây ra lạm phát và suy trầm sản xuất. Tuần qua, dầu thô chỉ c̣n chừng 70 đô la một thùng, giảm phân nửa nội trong ba tháng! Như vậy, sức ép của năng lượng đang nới dần, nên các chính khách hết nói tới xăng dầu, hết đ̣i trừng phạt bọn đẩu cơ hay các tổ hợp dầu khí Hoa Kỳ. Vấn đề tự nhiên tan biến!

 

Yếu tố thứ hai, nghiêm trọng mà phức tạp hơn, là chỉ dấu của ách tắc tín dụng. Đó là lăi suất mà các ngân hàng tính cho nhau khi cần vay qua đêm, London Interbank Offered Rate. LIBOR đă lên tới cực điểm là 6,88% vào ngày ban hành kế hoạch cứu nguy tài chánh, Thứ Sáu mùng ba tháng 10, qua Thứ Năm mùng chín, LIBOR vẫn lửng lơ trên đỉnh 5,09%. Thế rồi, trong bốn ngày cuối của tuần qua đă tuột dốc ngoạn mục. Hôm Thứ Sáu 17 chỉ c̣n là 1,67%, mức thấp nhất từ vụ khủng hoảng tài chánh - không, từ Tháng Chín năm 2004!

 

Diễn giải cho rơ: các biện pháp trong toàn bộ kế hoạch cấp cứu bắt đầu công hiệu, chứng tỏ là giới hữu trách đă chẩn đúng bệnh và bốc đúng thuốc. Sự suy sụp của Wall Street đă xong. Trung tâm tài chánh này hết là trung tâm thế giới, các ngân hàng bị nạn cũng đang đụng đáy và ngoi lên khi tín dụng được giải tỏa. Việc vay mượn cho sinh hoạt kinh tế đang trở thành b́nh ḥa, nếu như ta có can đảm bịt tai để khỏi nghe những lời báo động của chính trường trong mấy tuần tranh cử sau cùng. Cứ suy từ đó ra, có thể tiên đoán rằng kinh tế Mỹ sẽ bị suy trầm nặng trong ba tháng cuối năm và sẽ sớm hồi phục, cả thị trường gia cư cũng vậy! Nghĩa là ta gặp hoàn cảnh lạc quan của chữ V...

 

Nhưng, dù lạc quan th́ vẫn phải nh́n vào thực tế toàn cầu hóa. Hoa Kỳ bị ngă, đang lồm cồm ḅ dậy trước sự bàng hoàng của người dân. Đấy là lúc dân Mỹ sẽ nghe nói đến một đợt tin xấu nữa.

 

Thứ nhất, Âu Châu bị khủng hoảng nặng v́ ngần ấy lư do đă thấy tại Mỹ, từ gia cư tới tín dụng thứ cấp, tới ách tắc tín dụng. Nhưng sẽ bị nặng hơn và lâu hơn Hoa Kỳ. Âu Châu không có một chế độ liên bang và cơ chế ứng phó gặp mâu thuẫn giữa yếu tố quốc gia của từng nước và yếu tố quốc tế của cả tập thể 15 nước sử dụng đồng Euro thống nhất và 27 nước của Liên Hiệp Âu Châu. Trong khi ấy, các ngân hàng của Tây Âu sẽ mất vốn nặng v́ đă đầu tư quá nhiều tại các nước Đông Âu cũ, từ vùng Baltic hướng Bắc xuống tới vùng Balkan phía Nam. Tuần qua, Iceland , HungaryUkraine đă kêu cứu Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF. Nhiều ngân hàng Âu Châu v́ vậy có thể vỡ nợ. Và dư ba của trận băo Âu Châu sẽ đánh ngược về Mỹ khiến dư luận Hoa Kỳ lại qua một phen hốt hoảng chỉ v́ khách nợ bên kia đại dương có thể làm chủ nợ bên này bị khốn đốn.

 

Mà Hoa Kỳ không chỉ tiếp giáp với Đại Tây Dương.

 

Bên kia biển Thái B́nh, đầu máy kinh tế thứ nh́ của thế giới là Nhật Bản đang suy trầm và có thể khủng hoảng nặng v́ sự suy sụp của hai thị trường nhập cảng lớn là Hoa Kỳ và Âu Châu. V́ ách tắc kinh tế chính trị, trong ba năm Nhật đă có ba Thủ tướng và sắp giải tán Quốc Hội để bầu lại và lập nội các mới! Bị suy trầm năm lần trong 18 năm, Nhật đang bị bội chi ngân sách tới 6,50% tổng sản lượng GDP. Xưa kia là một chủ nợ và chủ đầu tư của thế giới, nay đang có gánh nặng quốc trái lên tới 185% GDP. Cả hai tỷ lệ đều cao hơn Hoa Kỳ gấp bội!

 

V́ hoàn cảnh đó, Nhật Bản khó ứng phó hơn và có thể bị khủng hoảng c̣n nặng hơn Mỹ.

 

Khi sóng đă tạm êm tại Mỹ, tới lượt Âu Châu và Nhật Bản trôi vào băo tố và v́ trái đất h́nh tṛn, kinh tế đă toàn cầu hóa, chấn động từ hai nơi đó sẽ dội ngược về Mỹ. Đường tuyến của sinh hoạt kinh tế sẽ sụt mạnh, vừa tăng rồi lại sụt. May lắm th́ sẽ có cái dạng của chữ W, tức là đụng đáy hai lần.

 

Đây cũng là lư do khiến lănh đạo các nước mới nói đến nhu cầu phối hợp toàn cầu trong một thượng đỉnh sắp tới tại New York : phải xây dựng lại một kiến trúc tài chánh toàn cầu thay thế cơ chế cũ để mong là từ nay thit trường sẽ không bị khủng hoảng nữa. Thượng đỉnh sẽ được triệu tập sau ngày bầu cử của Mỹ và trước ngày nhậm chức của tổng thống đắc cử.

 

Bây giờ, ta mới nh́n lại giả thuyết Tổng Thống Barack Obama.

 

Xuất thân rất mờ ám từ cánh cực tả và là nghị sĩ thiên tả nhất Quốc Hội, Obama có chủ trương bao cấp cố hữu của cánh tả. Và không che giấu lập trường bảo hộ mậu dịch (protectionist) v́ áp lực của các nghiệp đoàn. Khi kinh tế suy trầm, chủ trương bao cấp ấy tất nhiên dẫn tới tăng chi - lấy tiền ngân sách để kích cầu. V́ tính mị dân, Obama che giấu triết lư kinh tế chính trị truyền thống là tăng thuế để tăng chi mà nói tới giảm thuế. Từ hứa hẹn “giảm thuế cho 95% các gia đ́nh đang lao động”, Obama phóng đại thành “giảm thuế cho 95% dân Mỹ đang lao động”. Thực tế là gần 40% dân Mỹ không thuộc diện đóng thuế! Biện pháp “tax credit” mà gọi là “tax cut” chỉ hàm ư rút tiền từ lợi tức thuế vụ an sinh xă hội và tăng thuế trên các thành phần dân chúng khác.

 

Việc lấy tiền người này chi cho người kia để mua phiếu phản ảnh triết lư xă hội chủ nghĩa: chính quyền tự tiện tái phân lợi tức và chặn đứng đầu máy kinh tế, là giới đầu tư và sản xuất. Obama xứng tên là ObaMarx.

 

Vào đúng giai đoạn suy trầm, chánh sách ấy khiến sinh hoạt kinh tế sẽ có cái dạng của chữ L. Suy trầm sẽ kéo dài hơn, các tiểu doanh bị khốn đốn hơn và thất nghiệp c̣n tăng, trong khi vật giá leo thang v́ bội chi ngân sách. Những chuyện ấy, ta đă thấy dưới thời bao cấp của Carter: tăng trưởng thấp và lạm phát cao. Mà lại xảy ra cùng trào lưu bảo hộ mậu dịch, gây mâu thuẫn về ngoại thương giữa các nước.

 

Khi thế giới đang muốn cải tổ hệ thống tài chánh toàn cầu cho thế kỷ 21, Hành Pháp và Quốc Hội trong tay đảng Dân Chủ sẽ góp phần làm ung thối kiến trúc tài chánh và thị trường kinh tế, nên khủng hoảng sẽ kéo dài lan rộng hơn. Đó là bài học của Tổng Khủng Hoảng 1929-1933.

 

Khi đó, vụ sụp đổ tại Wall Street vừa rồi mới chỉ là một chuyến du ngoạn. Tương lai c̣n bi thảm hơn nhiều cho cả Main Street ! Hay các khu Bolsa, Bellaire...

 

Một kịch bản c̣n gần với người Việt hơn, là Trung Quốc có thể trắc nghiệm đởm lược của tân tổng thống Ô Ba Hoa: “từ nay, các tổ hợp dầu khí Hoa Kỳ mà muốn đào dầu trong vùng quần đảo Trường Sa của Việt Nam th́ phải có sự thỏa thuận của Bắc Kinh!” Tổng thống Obama sẽ làm ǵ? Bênh vực dầu khí Mỹ và quyền lợi Việt Nam ? Nhiều phần, ông sẽ hỏi Joe Biden và được nhắc là Biden đă cắt quân viện cho miền Nam năm 1974 và không đồng ư cho dân Việt vào Mỹ tỵ nạn năm 1975!

 

Đừng nghe những ǵ Obama nói - mà hăy biết sợ về những ǵ ông ta sẽ làm!

 

 

* * *

Bầu cho ai?

 

* RÂU CÁO

 

          Trong kỳ tổng tuyển cử này Râu Cáo tôi đă theo dơi rất kỹ trong gần hai năm qua v́ nhiều lư do. Trước hết là cuộc vận động sơ bộ giữa bà Hillary Clinton, người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử và Thượng nghị sĩ Mỹ da đen Barack Obama muốn được chọn làm ứng viên chính thức của đảng Dân chủ tranh cử chức vụ Tổng thống Mỹ.

 

          Sau khi đánh bại bà Clinton, ông Obama phải đương đầu với Thượng nghị sĩ Cộng hoà John McCain, một người được coi là anh hùng, một chính khách đầy kinh nghiệm được đương kim Tổng thống George Bush hết ḿnh ủng hộ.

 

          Cả hai ứng viên Tổng thống đều có tài năng xuất chúng và đầy đủ điều kiện để lănh đạo nước Mỹ và trong những năm qua không có mấy nhân vật được chúng tôi nể trọng bằng ông McCain. Tuy nhiên Râu Cáo tôi đă không do dự khi quyết định sẽ bỏ phiếu bầu ông Obama làm Tổng thống.

 

          Sự lựa chọn của chúng tôi có phần dễ v́ phương cách tranh cử của ông McCain đă làm chúng tôi thất vọng và v́ ông đă tỏ ra vô trách nhiệm khi chọn một người đứng chung liên danh không đủ điều kiện làm Tổng thống trong trường hợp người này phải thay thế ông lănh đạo Hoa kỳ.

 

          Lựa chọn càng dễ thêm v́ Râu Cáo tôi ngưỡng mộ ông Obama và những đức tính ông đă phô bầy trong cuộc tranh cử. Lẽ dĩ nhiên là chúng tôi cũng có một số dè dặt và lo âu v́ ông Obama tương đối có ít kinh ngh́ệm trong lănh vực chính trị quốc gia, nhưng chúng tôi cũng vẫn đặt nhiều hy vọng nơi ông.

 

          Ông Obama là một con người thông minh, nắm vững những vấn đề phức tạp, và có tài hoà giải để đi đến đồng thuận. Ở trong nước chúng tôi tin tưởng ông ta sẽ đối phó với cuộc khủng hoảng kinh tế, vẫn tin tưởng nơi thị trường tự do nhưng vẫn bất b́nh về sự khác biệt giữa giầu và nghèo ngày càng rơ rệt. Ông cũng hiểu là cần phải lưu ư đến việc đặt để các luật lệ rơ ràng để chỉnh đốn thị trường.

 

          Ở quốc ngoại chúng tôi thấy bằng chứng rơ rệt là ông Obama sẽ t́m cách duy tŕ vai tṛ lănh đạo và những cam kết của Hoa kỳ, tiếp tục cuộc chiến chống khủng bố, và sử dụng tối đa các phương tiện ngoại giao để đề cao các giá trị của Mỹ và bảo vệ quyền lợi của Hoa kỳ. Ông Obama có tiềm lực để trở thành một vị tổng thống xuất chúng. Ngay sau khi nhậm chức ông Obama sẽ phải đương đầu với các vấn đề quá nan giải do chính quyền tiền nhiệm gây nên sau tám năm tại chức nhưng Râu Cáo tôi tin ông ta có đủ tài để giải quyết được các vấn đề này.

 

          Thật quả tôi không hiểu tại sao hai ông ứng viên này lại nhất quyết muốn tranh chức vụ tổng thống trong khi đất nước đang vướng vào hai cuộc chiến chưa phân thắng bại; t́nh h́nh đang bất ổn bên Hồi quốc là một nước có bom nguyên tử; trong khi nước Nga đang tái sinh bắt đầu đe doạ các nước láng giềng; nước I-răng đang cố gắng sản xuất bom nguyên tử và chuyên đỡ đầu các nhóm khủng bố; trong khi vùng Trung Đông đang bị xáo trộn, và  Trung quốc đang vươn lên t́m chỗ đứng trong cộng đồng thế giới. Ngoài ra c̣n phải kể đến mối đe doạ của những lực lượng khủng bố có thể có phương tiện sử dụng vũ khí nguyên tử và vũ khí vi trùng; t́nh trạng nghèo đói và bệnh tật trên toàn cầu và những đổi thay về thời tiết ngày càng thêm nguy kịch.

 

          Trong quốc nội, mức lương bổng dậm chân tại chỗ trong khi nền giáo dục công bỏ rơi nguyên một thế hệ trẻ em sống trong các đô thị mà phần lớn các trẻ em này thuộc các sắc dân thiểu số. Và cũng không nên quên cuộc khủng hoảng kinh tế nguy hại nhất kể từ thời Đại Khủng Hoảng của những năm 30 hiện đang hoành hành trên khắp thế giới.

 

          Tất cả những vấn đề trên không hoàn toàn do lỗi Tổng thống Bush, nhưng trong tám năm qua, trong khi theo đuổi một số đường lối đáng tán thưởng, chính quyền Bush cũng đă áp dụng những chính sách hết sức nhầm lẫn (chi tiêu và vay nợ bừa băi, tra tấn tù binh bằng những phương pháp dă man để lấy khẩu cung, hoàn toàn không lưu ư đến sự lành mạnh sinh thái của trái đất), và trong rất nhiều trường hợp không những không đủ khả năng để đối phó với các vấn đề nan giải mà c̣n có thái độ kiêu căng đối với đồng minh. Bầu ông McCain lên làm tổng thống không khác ǵ kéo dài chính quyền Bush thêm bốn năm nữa, v́ ngoài một số nhân viên thân cận ông McCain sẽ tiếp tục dùng những nhân vật đă thảo ra những chính sách sai trái của ông Bush đă đưa đất nước đến nông nỗi này.

 

          Khi thẩm định về các ứng viên chúng ta cần lưu ư hai nhóm vấn đề.  Thứ nhất cần phải phục hồi thịnh vượng và phân phối đồng đều hơn những thành quả đạt được trong thời đại toàn cầu hoá hiện nay. Ông McCain không quan tâm lắm đến ngành kinh tế và cũng không am hiểu nhiều về đề tài này.  Đề nghị chính của ông ta là tiếp tục chương tŕnh của ông Bush giảm thuế cho người giầu, sẽ khiến t́nh h́nh tài chánh thêm nguy kịch và sự bất đồng đều giữa giầu và nghèo rơ rệt thêm.

 

          Kế hoạch kinh tế của ông Obama cũng có hứa hẹn những điều khó thực hiện v́ ngân quỹ không cho phép, nhưng ít ra th́ cũng có khuynh hướng công bằng và lành mạnh hoá nền tài chánh. Ông Obama cũng hiểu rằng muốn giải quyết sự bất đồng đều và đồng thời duy tŕ khả năng cạnh tranh của Hoa kỳ th́ phải cải thiện nền giáo dục, một đề tài không được ông McCain đặc biệt lưu ư.

 

          Một hệ thống bảo vệ sức khoẻ hoàn hảo hơn cũng sẽ giúp Hoa kỳ cạnh tranh hữu hiệu hơn trên thị trường quốc tế và giúp giới làm công bớt lo lắng cho gia đ́nh của họ. Trong khi kế hoạch của ông McCain không bảo vệ đúng mức những người không có khả năng mua bảo hiểm sức khoẻ th́ ông Obama muốn đặt để một chương tŕnh bảo hiểm sức khoẻ cho toàn dân nhưng không biết kế hoạch này có đủ ngân quỹ để tài trợ hay không.

 

          Vi tổng thống mới sẽ có cơ hội đề cử một hay nhiểu ông bà Toà vào Tối cao Pháp viện. V́ sự cân bằng trên toà án tối cao hiện đang bấp bênh nên những quan toà do ông Obama đề cử sẽ có ảnh hưởng tốt đối với những vấn đề như chính sách cầm tù, quyền lực của ngành hành pháp, việc bảo vệ quyền riêng tư và dân quyền.

 

          Lấn át tất cả các chính sách và kế hoạch nói trên là cuộc khủng hoảng tài chánh và t́nh trạng suy thoái kinh tế do cuộc khủng hoảng này gây nên.  Không thể nào đoán trước được sang nhiệm kỳ tổng thống mới sẽ cần những chính sách nào nhưng chắc chắn là đất nước sẽ đ̣i hỏi ông tổng thống mới phải vừa thông minh vừa thận trọng là những đức tính ông Obama đă biểu lộ.

 

Ông Obama đă mời được sự cộng tác của các cố vấn kinh tế thượng thặng và nhiêù kinh nghiệm, chứng tỏ ông ta không có ư định thay đổi toàn diện các chính sách tốt lẫn xấu của các chính quyền tiền nhiệm. Có người cho rằng ông Obama lạnh lùng quá nhưng theo nhận xét của chúng tôi th́ sự điềm tĩnh của ông trong mấy tuần qua và trong hai năm qua đúng là cá tính mà dân Mỹ muốn Tổng thống của họ phải có trong thời buổi nhiễu nhương hiện tại.

 

Nhóm vấn đề thứ hai liên hệ đến việc giữ cho Hoa kỳ được an toàn trong một thế giới đầy nguy hiểm. Ông McCain hiểu rơ vấn đề này và từ bao năm nay vẫn đề cao vai tṛ lănh đạo và những giá trị đậc thù của Hoa kỳ. C̣n về phần ông Obama th́ những sách của ông đă xuất bản cho thấy ông am hiểu rất kỹ thế giới và chỗ đứng của Hoa kỳ trên thế giới. Ông cũng nhất quyết muốn duy tŕ vai tṛ lănh đạo của Mỹ và bảo vệ giá trị dân chủ. Chủ trương của ông tưong tự các chính sách của hai ông Bush và McCain về nhu cầu diệt trừ đám al-Qaeda, ngăn chặn những tham vọng nguyên tử của I-răng, và diệt trừ bệnh HIV/AIDS. Có khác chăng th́ chỉ khác ở chỗ khéo léo hơn trong công tác ngoại giao và cộng tác chặt chẽ hơn với các nước đồng minh.

 

V́ không muốn tiêu 10 tỷ Mỹ kim mỗi tháng bên I-rắc và cũng muốn gửi thêm quân sang A phú hăn để diệt trừ bọn khủng bố al-Qaeda và đám tàn quân Taliban nên ông Obama muốn rút quân đội Mỹ ra khỏi I-rắc theo một thời khoá biểu rơ ràng, nhưng chúng tôi tin chắc là ông ta, một người rất thận trọng, sẽ c̣n tham vấn các tư lệnh quân sự trước khi lấy quyết định quan trọng như vậy. Cũng hy vọng ông Obama sẽ xét lại thái độ chống đối những thoả ước về trao đổi thương mại với các nước v́ trao đổi như vậy có lợi cho cả đôi bên như ông đă từng viết trong sách của ông.

 

Chúng tôi không thích thú chút nào khi quyết định chống đối ông McCain.  Trong bao nhiêu năm qua ông đă là một lực lượng đề cao nhu cầu sống theo nguyên tắc và hợp tác với phe chống đối để phục vụ đất nước được hữu hiệu như tranh đấu để công nhận Việt Nam cộng sản trong khi bị các bạn tù binh nguyền rủa. Ông đề nghị một chính sách nhân đạo để giải quyết vấn đề những người qua Mỹ trái phép. Ông chống việc tra tấn tù binh và đề nghị cải tổ phương cách tài trợ chi phí vận động tranh cử.

 

Ông McCain đă chấp nhận hy sinh cả sự nghiệp chính trị của ông để t́m một chiến lược đưa đến chiến thắng bên I-rắc trong khi hầu hết mọi giới ở Hoa thịnh đốn sẵn sàng bỏ cuộc. Chúng tôi tin rằng ông McCain cũng đủ khả năng làm tổng thống. Tuy nhiên những đ̣i hỏi của một cuộc tranh cử gay go đă tiết lộ một số đặc tính quan trọng và những ǵ chúng tôi nhận xét được về ông McCain khiến chúng tôi không khỏi thắc mắc. Thật vậy, để làm vừa ḷng những thành phần bảo thủ trong đảng Cộng hoà ông đă quên bẵng lời hứa giữ cho ngân sách được thăng bằng. Ông không đưa ra được một chương tŕnh làm việc hữu lư và nhiều lúc ông đă tỏ ra thiếu suy nghĩ và bốc đồng. Và nhất là chúng tôi không thể hiểu tại sao ông đă chọn một người đứng cùng liên danh không đủ khả năng làm tổng tư lệnh trong khi ông vẫn tuyên bố rất coi trọng nền an ninh quốc gia.

 

Ông Obama cũng chưa phải là ứng viên toàn hảo, nhưng đă lâu lắm rồi chúng tôi mới thấy trên chính trường quốc gia một người có tính khí độc đáo như ông Obama. Ông ta thận trọng nhưng không thiếu quả quyết, ăn nói giỏi nhưng rất quán triệt chi tiết và thực chất của mọi vấn đề, có nhiều tự tin nhưng vẫn kiên nhẫn nghe các quan điểm đối nghịch. Ông ta đă gây cảm hứng cho hàng triệu người già trẻ thuộc đủ các sắc tộc.

 

V́ những lư do nêu trên, chúng tôi thấy ông Obama là người đáng được bầu làm tổng thống Hoa kỳ trong thời buổi nhiễu nhương hiện tại.

 

 

TIN GiỜ CHÓT: Viết đến đây th́ được tin Đai tường Colin Powell, cựu Tổng Tham mưu trưởng Quân lực Hoa kỳ, cựu Cố vấn An ninh Quốc gia thời ba Tổng thống Ronald Reagan (Cộng hoà), George Bush (Cộng Hoà), và Bill Clinton (Dân chủ), Tổng trưởng Ngoại giao trong nhiệm kỳ đầu tiên của đương kim Tổng thống George W. Bush (Cộng hoà), một đảng viên kỳ cựu của đảng Cộng hoà, và là bạn Thượng nghị sĩ McCain đă quyêt định ủng hộ Thượng nghị sĩ Barack Obama.

 

Đồng thời bà Eisenhower, cháu nội của cố Tổng thống Dwight D. Eisenhower (Cộng hoà), cũng tuyên bố ủng hộ ông Obama.