HỒI ÂM THƯ CỦA GIÁO SƯ LÊ XUÂN KHOA

Bằng Phong Đặng văn Âu

 

Houston, ngày 29 tháng 10 năm 2008

 

Kính thưa anh Lê Xuân Khoa,

 

Xin chân thành cám ơn anh đă gửi cho đọc bài viết rất công phu của anh về bầu cử TT Hoa Kỳ. Tôi đă đọc nhiều bài viết của các chính khách Hoa Kỳ thuộc Đảng Dân chủ đều có lập luận na ná như bài viết của anh. Nhưng tôi không thấy thuyết phục, bởi v́ họ cho rằng TT Bush thi hành một chính sách sai lầm khiến cho kinh tế rơi vào khủng hoảng. Thực sự cuộc khủng hoảng này là khủng hoảng toàn cầu, chứ chẳng phải riêng ǵ nước Mỹ. Hơn nữa Thượng, Hạ viện Mỹ do đảng Dân chủ nắm đa số th́ cũng phải có trách nhiệm trong vấn đề này. Nhưng bỏ qua chuyện kinh tế, v́ tự xét bản thân, tôi không đủ tầm cỡ hiểu biết của một kinh tế gia để dám lạm bàn.  Tuy nhiên, tôi hơi nhà quê là cứ tin theo lời dạy của ông bà ḿnh. Đó là “có an cư th́ mới có lạc nghiệp”.  Chính sách kinh tế dù có hay đến mấy mà bọn khủng bố lâu lâu cho nổ một shopping mall, một nhà máy điện th́ không ai c̣n tinh thần để làm ăn nữa. Điều đó chắc chắn đưa đến kinh tế lụn bại.

 

Các lănh đạo dân chủ phần lớn theo triết lư “liberal” (phóng túng), nên đặt nhẹ vấn đề an ninh. Họ chống lại việc theo dơi điện thoại của kẻ t́nh nghi, họ chấp nhận cho dân nhập cư bất hợp pháp được phép có bằng lái xe (một thứ ID card), được hưởng an sinh xă hội và săn sóc sức khỏe… Ḷng nhân đạo của phe Dân chủ chỉ có mục đích kiếm phiếu hơn là v́ an ninh cho nước Mỹ.  Chính sách đối ngoại “mềm mỏng” (soft) của phe Dân chủ khuyến khích kẻ thù nghịch hung hăng. Bài học của thời Carter làm Tổng thống chả lâu lắc ǵ.  53 nhân viên sứ quán Hoa Kỳ bị Iran bắt làm con tin cho đến khi Reagan đắc cử th́ chúng mới thả. Cộng sản lấn tới ở các nước Yemen, Somalie… mà ông Tổng thống “Đậu Phọng” chỉ nhe răng cười. Tôi vẫn tin vào chủ thuyết của Reagan:  “Ḥa B́nh trong Sức Mạnh” anh Khoa ạ!

 

Ngoài ra, tôi cho cá tính (character) và phẩm cách (personality) của người lănh đạo rất quan trọng. Lư lịch của McCain chiến đấu cho nước Mỹ ra sao, mọi người đều biết.  Riêng lư lịch của ông Obama th́ rất mù mờ. Thuở nhỏ Obama từng là đệ tử của Davis, một lănh tụ cộng sản Mỹ ở Hawaii, từng hút bạch phiến, từng giao du với quân khủng bố Weather Underground, tư thông với kẻ đút lót (Rezko đang bị cầm tù), từng là luật sư, huấn luyện viên cho Tổ chức ACORN, một tổ chức có lịch sử gian lận (fraud).  Những sự kiện đó (facts) có thật, nhưng hễ ai nhắc tới th́ ông ta đều phủ nhận hoặc nói dối. Ông Obama nói rằng ông chỉ là hàng xóm của Bill Ayers, nhưng người ta chứng minh có bằng cớ là ông Obama khởi nghiệp chính trị từ pḥng khách của Bill Ayers. Mới đây, báo LA Times c̣n cho biết ông Obama tham dự buổi tiệc tiễn chân ông Khalidi (một phát ngôn viên của trùm khủng bố Arafat) đi dạy ở Đại học Colombia (New York). Ông Obama có một nguồn tiền tài trợ bí mật   nhất định không chịu tiết lộ nơi xuất xứ theo yêu cầu của phe Cộng ḥa. Phải nh́n nhận rằng ông Obama là một luật sư rất mồm mép, giỏi khoa ăn nói (kể cả nói dối) nhưng ai phanh phui điều ǵ bí mật về ông ta th́ ông ta đổ cho ngay cái tội kỳ thị chủng tộc (racist). Người Mỹ trắng rất bị ai đổ cho tội kỳ thị mầu da. Phương thức tranh cử của Obama là bôi nhọ đối thủ và khủng bố. Bà Serah Palin là một phụ nữ đức hạnh (không có tai tiếng về t́nh ái), khi cầm quyền th́ trong sạch, biết làm lợi cho dân, tiết kiệm ngân sách nhà nước, được dân trong tiểu bang yêu qúy (80% dân chúng ủng hộ là một bách phân chưa có một Thống đốc Cộng Ḥa hay Dân Chủ nào đạt được). Anh chàng Joe Plumber mới hỏi một câu không hợp ư “lănh tụ” liền bị một đội ngũ nhà báo phe ta và luật sư phe ta đến tận nơi bới lông t́m vết làm cho anh Joe phải bị mất việc luôn. Thử hỏi khi Obama có quyền hành thực sự trong tay, c̣n ai dám mở miệng? Nội việc mang chiếu ra hầu ṭa, thuê luật sư biện hộ là đủ để sạt nghiệp.

 

Ông Obama rất thuộc bài thủ đoạn cộng sản. Trong cuộc tranh luận lần thứ ba, ông ta phàn nàn với McCain như sau:  “Trong buổi vận động tranh cử của bà Sarah Palin, có kẻ la to ‘Obama là tên khủng bố! hăy giết nó’, thế mà bà Palin không có một lời ngăn cản nào”. McCain không biết thực hư như thế nào, nên im lặng. Hôm sau, sở mật vụ (secret service) mở cuộc điều tra và kết quả cho biết không hề có kẻ nào la to câu ấy cả.  Ông Obama chủ trương cứ việc đổ tội cho đối phương để có 50 triệu khán thính giả đều nghe và tin theo, sau đó mật vụ có phủ nhận lời cáo buộc th́ chẳng mấy người được biết rằng đó là tin vịt. Anh Khoa có thấy thủ đoạn ấy giống cộng sản không? Tôi nói thật với anh Khoa, tôi rất khinh bọn nhà báo thuộc cánh liberal. Chúng lưu manh, dối trá chẳng khác ǵ Việt Cộng.  Việt Nam Cộng Ḥa rơi vào tay cộng sản cũng là do phần đóng góp của bọn báo chí tả khuynh thân Cộng của Hoa Kỳ như Walter Cronkite, Peter Arnett …  Bây giờ bọn Tom Brokow, Katie Couric, Chris Mathew… và nhiều nữa đều là bọn nhà báo một chiều, thiên vị (bias) một cách trắng trợn.

 

Khi John Kennedy đắc cử, báo chí hỏi ông Joe Kennedy Sr. (bố ông John) rằng yếu tố nào giúp thắng cuộc tranh cử vào Nhà Trắng?  Ông Joe lạnh lùng đáp: “Yếu tố thứ nhất là tiền, yếu tố thư hai là tiền và yếu tố thứ ba cũng là tiền”. Nay ông Obaba ngoài có yếu tố tiền (không chứng minh nguồn gốc), c̣n được thêm hai yếu tố khác nữa.  Đó là được bọn nhà báo khuynh tả thiên vị yểm trợ và tổ chức gian lận ACORN mánh mung (cái tổ chức đă giúp cho Obama thắng Hilary Clinton trong ṿng sơ bộ) góp sức. Chẳng hiểu nhân dân Mỹ có đủ thông minh để tránh cho đất nước họ sẽ bị lănh đạo bởi một ông luật sư có lắm ngón nghề tiểu xảo, thủ đoạn? Nước Việt Nam ta có một lănh tụ tài ba về mặt tuyên truyền dối trá, thủ đoạn bịp bợm, lưu manh đă nướng hàng triệu sinh mạng dân ta trong cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn và c̣n để lại cho hậu thế một tập đoàn cai trị cũng lưu manh, cũng lừa đảo, cũng man rợ không kém vị lănh tụ tiền nhiệm. 

 

Thưa anh Khoa qúy mến,

 

Người Việt Nam ḿnh từng là nạn nhân cộng sản, từng nếm mùi lừa đảo, lưu manh của lănh tụ, cho nên tôi tin rằng họ đủ sáng suốt để không bầu cho một kẻ có hành tung quá khứ rất đáng nghi ngờ, có phương thức tranh cử xảo quyệt và khủng bố (trường hợp anh chàng Joe Thợ Ống Nước bị mất việc). McCain không đủ lẻo mép bằng ông luật sư Obama, nên thua điểm trong các cuộc debates, nhưng là người tôi tin cậy được. Nếu ông Obama là Tổng thống nước Mỹ th́ nước Mỹ không c̣n dám hănh diện đi đ̣i hỏi các quốc gia độc tài như Việt Nam, Miến Điện, Bắc Hàn hăy thực thi dân chủ. Nhờ có nhiều tiền để mua phiếu cử tri nhẹ dạ tin theo quảng cáo, nhờ ăn gian phiếu để đạt chức Tổng thống th́ nước Mỹ c̣n ǵ để gọi là dân chủ?  Có lẽ thời của nước Mỹ bá chủ hoàn cầu đă hết, v́ chưa bao giờ bọn truyền thông Mỹ gồm những tờ báo lớn như New York Times, Washington Post, Los Angeles Times… và các đài truyền h́nh như ABC, CBS. NBC, MSNBC, CNN đều mất hết chức năng cao đẹp của nghề hướng dẫn dư luận. Đế Quốc La Mă ngày xưa sụp đổ không do ai đánh đổ, mà do sự suy đồi đạo đức của họ.  Ngày nay nước Mỹ cũng đang đứng trước ngưỡng của sự sụp đổ v́ sự gian dối, lừa đảo, lưu manh đang có ṃi thắng thế.

 

Vài hàng trao đổi với anh cho vui. Thân phận thấp cổ, bé họng, lại ăn nhờ ở đậu, nên đành ngậm ngùi nh́n Con Tạo trêu ngươi thôi. Có lẽ người Trung Quốc sẽ làm bá chủ thế giới trong thế kỷ này. Lúc bấy giờ các quốc gia lớn bé đều thành Tây Tạng cả! Chỉ tội nghiệp cho con cháu chúng ta.

 

Kính chúc anh chị dồi dào sức khỏe. 

 

Bằng Phong Đặng văn Âu

* * *

 

Thư trả lời của GS Lê Xuân Khoa sau khi đọc thư hồi âm của Bằng Phong Đặng Văn Âu.

 

Anh Âu thân mến,

 

Có lẽ đây là lần đầu tiên chúng ta không đồng ư với nhau. Tôi rất mừng là anh đă phát biểu những ư kiến bất đồng của anh một cách thẳng thắn nhưng vẫn giữ được t́nh thân đối với tôi, không giống như những cuộc trao đổi nặng lời giữa một số bạn già mà tôi được chứng kiến. Như tôi đă viết trong lá thư "gửi các thân hữu" tôi tôn trọng ư kiến khác biệt và sẽ không tranh luận để giành lấy thắng lợi. Do đó, tôi chỉ muốn chia sẻ thêm với anh hai điểm:

 

    1. Mặc dù rất biết ơn ông Carter về quyết định của ông tại hội nghị Genève năm 1979 nhận 148,000 người tị nạn một năm để ngăn chặn phản ứng tàn bạo của các chính phủ Hong Kong và Đông Nam Á đối với thuyền nhân tị nạn Việt Nam, tôi đă bỏ phiếu cho ông Reagan v́, cũng như anh, tôi thấy ông Carter quá yếu trong chính sách đối ngoại làm nguy hại cho nền an ninh của Hoa Kỳ và thế giới.

    2. Tôi cũng đă rất ngần ngại trước khuynh hướng thiên tả cực đoan của ông Obama trong quá khứ, nhưng tôi tin là ông Obama đă rút được nhiều kinh nghiệm thực tế và đă thực sự từ bỏ thái độ cực đoan để có những chọn lựa thích hợp với vai tṛ lănh đạo của một cường quốc có trách nhiệm toàn cầu.

 

Tôi đă tham khảo với một số chuyên gia kinh tế, tài chánh và ngoại giao để đánh giá các chủ trương thay đổi của cả hai ứng cử viên. Kết luận chung của chúng tôi là ông Obama có khả năng hơn ông McCain trong những nỗ lực phục vụ công ích và đem lại sự kính nể của quốc tế trong vai tṛ lănh đạo của một siêu cường.

 

Tôi rất mừng được đọc hai bài phát biểu quan điểm của Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng và của cô Lữ Anh Thư vừa được anh Lê Minh Nguyên chuyển đến diễn đàn Elite của anh Ngô Văn Tuấn. Ngoài hai bài phát biểu đầy sức thuyết phục này, tôi cần nhắc lại một lần nữa bài phân tích và nhận định rất khoa học của anh Lê Minh Nguyên cũng trên diễn đàn này trong tuần trước.

 

Chỉ c̣n năm ngày nữa là đến ngày bầu cử. Chúng ta hăy tiếp tục theo dơi các cuộc vận động cuối cùng, các cuộc thăm ḍ dư luận mỗi ngày, để so sánh với kết quả của một cuộc bầu cử Tổng thống có lẽ khác thường nhất cho đến nay trong lịch sử Hoa Kỳ.  Sau đó, chúng ta sẽ cố gắng, trong phạm vi khả năng của mỗi người, tham gia vào những hoạt động phát triển của chính phủ, dù đó là chính phủ của ông McCain hay ông Obama.

 

Lê Xuân Khoa

Wednesday, October 29, 2008

 

* * *

 

Thư của GS Lê Xuân Khoa gửi các thân hữu

 

Thưa quí thân hữu,

 

Tôi xin chuyển đến quí thân hữu một bài viết của André Sauvageot, Đại tá hồi hưu của quân đội Hoa Kỳ và từng là đại diện của công ty General Electric ở Việt Nam trong nhiều năm. Lá thư này do một bạn trẻ đă từng làm việc giúp tôi ở SEARAC từ nhiều năm trước và hiện đang ở trong platform committee của Đảng Dân chủ gửi đến cho tôi. Nhân danh một cử tri độc lập từ ngày trở thành công dân Mỹ năm 1981, tôi tán thành quan điểm của André và cũng sẽ bỏ phiếu cho ông Obama vào ngày 4 tháng Mười Một sắp tới. Sự lên tiếng muộn màng của tôi, chỉ trước ngày bầu cử có một tuần, cho thấy tôi không phải là một thành viên trong ban vận động cho ông Obama mà chỉ chứng tỏ quyết định của một cá nhân muốn chia sẻ với bạn bè những suy nghĩ của ḿnh trước một chọn lựa rất quan trọng của nhân dân Mỹ, không chỉ đối với Hoa Kỳ mà c̣n đối với nền an ninh và thịnh vượng chung của toàn thế giới. Một lư do khác thúc đẩy tôi viết thư này là trong những ngày gần đây tôi đă thấy có những cuộc tranh luận gay go ngay giữa những thân hữu đă lớn tuổi để bảo vệ sự chọn lựa của mỗi người. Đành rằng tự do tranh luận là quyền công dân trong một nước dân chủ, nhưng khi ư kiến khác biệt không c̣n được tôn trọng và đă có những lời lẽ chỉ trích nặng nề th́ t́nh nghĩa bạn bè và lợi ích chung của xă hội sẽ không khỏi bị thương tổn. Tôi sẽ không tham gia vào cuộc tranh luận, hiểu theo nghĩa bài bác một quan điểm khác biệt mà chỉ tŕnh bày những ư kiến cá nhân, nếu được bạn nào tán thành th́ mừng và nếu có bị bạn nào bất đồng ư th́ cũng là tự nhiên thôi.

 

Nhiều bạn thân của tôi sẽ ngạc nhiên trước sự chọn lựa của tôi v́ biết rằng trong những năm vận động cho đồng bào tị nạn tại thủ đô Washington, D.C., tổ chức SEARAC và tôi cũng đă được sự hỗ trợ nồng nhiệt của Thượng Nghị sĩ John McCain và các phụ tá của ông, đặc biệt là Mark Salter, người viết diễn văn cho ông McCain trong cuộc tranh cử hiện nay. Trong khi đó, tôi hoàn toàn xa lạ với ông Obama ngoại trừ việc t́m hiểu tiểu sử và theo dơi các chủ trương chính sách của ông từ ngày ông ra tranh cử chức vụ Tổng thống Hoa Kỳ. Tuy nhiên, sau tám năm cầm quyền của Tổng thống Bush, dưới ảnh hưởng của các ông Cheney, Rumsfeld và phe bảo thủ cực đoan của Đảng Cộng ḥa, nước Mỹ đă bị lôi cuốn vào cuộc phiêu lưu quân sự nguy hiểm ở Iraq v́ tham vọng mang tính đế quốc hơn là tập trung vào việc diệt trừ nạn khủng bố và cải thiện đời sống của những dân tộc nghèo khó trên thế giới. Về mặt đối nội, chính quyền Bush cũng chỉ chú trọng đến quyền lợi của giới đại tư bản bằng việc giảm thuế cho nhà giàu và không chịu qui định (regulate) lề lối làm ăn của những tập đoàn tài chánh mà hậu quả khủng khiếp nhất là cuộc khủng hoảng về ngân hàng và địa ốc hiện nay gây ảnh hưởng dây chuyền tới mọi ngành sinh hoạt ở trong nước và trên toàn thế giới. Mặc dù ông McCain đă cố gắng tách rời khỏi h́nh bóng của ông Bush và cũng nhấn mạnh đến nhu cầu thay đổi, ông vẫn c̣n bị ràng buộc chặt chẽ với phe Cộng ḥa bảo thủ. Cho đến gần ngày tranh luận lần đầu với ông Obama, ông McCain vẫn c̣n khẳng định rằng cơ bản của nền kinh tế Mỹ rất lành mạnh, vững chăi. Thành tích của ông McCain hỗ trợ hầu hết các quyết định của ông Bush cũng quá hiển nhiên khiến cho ông khó thuyết phục được cử tri rằng ông là con người của đổi mới. Về đối ngoại, do đầu óc bá quyền của phe cực đoan trong đảng Cộng ḥa, chính quyền Bush đă không được các nước kính nể, ngay cả các đồng minh của Hoa Kỳ. Các nhà lănh đạo những quốc gia dân chủ dù không nói ra nhưng đều mong muốn ông Obama đắc cử để quan hệ hợp tác giữa Hoa Kỳ và các nước sẽ được thoải mái và nhất trí hơn. Chuyến đi thăm các nước Âu châu của ông Obama trước những cuộc vận động cử tri ở trong nước đă hết sức thành công, thậm chí tờ báo The Economist có uy tín quốc tế của Anh quốc đă mệnh danh Obama là “darling of the world”. Chỉ cần chứng minh bằng một trường hợp điển h́nh nhất: trong chuyến đi sang Đức, một quốc gia từng mang tiếng là kỳ thị chủng tộc, Obama đă lôi cuốn được hai trăm ngàn người đến nghe ông nói chuyện.         

 

Thật t́nh, tôi không tin ở những lời hứa hẹn tốt đẹp trong khi tranh cử của cả hai ông McCain và Obama. Nhưng giữa hai ông th́ tôi thấy rơ Obama là người sẽ thực hiện đổi mới, và đó là điều mà nhân dân Mỹ đang trông đợi và đ̣i hỏi. McCain th́ chắc chắn sẽ cải thiện lề lối điều hành của ông Bush nhưng về căn bản vẫn không ra ngoài đường lối bảo thủ ngoan cố của đảng Cộng ḥa. Đường lối chính trị đó đă lỗi thời, không mấy ai c̣n mong muốn sự tiếp tục lănh đạo của đảng Cộng ḥa. Nói một cách thậm xưng hơn, sau tám năm dưới sự lănh đạo tai hại của một Tổng thống Cộng ḥa, ít ai muốn thấy có sự tiếp tục của “một chính quyền Bush không có Bush”. Đáng chú ư là có lẽ đây là lần đầu tiên có những tiếng nói bất măn công khai của những cây viết Cộng ḥa bảo thủ có ảnh hưởng lớn trong dư luận. Charles Krauthammer chê McCain là “ăn nói quưnh quáng bốc đồng” (frenetic improvisation) trong khi lại khen Obama có “trí tuệ hàng đầu và tính t́nh hạng nhất” (a first-class intellect and a first-class temperament” là những điều kiện “đủ làm cho ông ta trở thành tổng thống” (enough to make him president).

 

George Will th́ ví McCain như “một cầu thủ mới tuyển c̣n loạng quạng trong một đội banh quá cao” (a flustered rookie playing in a league too high), và ví “cái bong bóng Pailin” (Pailin bubble) như “những cái bong bóng địa ốc” (housing bubbles).

 

Nhà văn Christopher Buckley, con trai của ông trùm bảo thủ sáng lập tờ tạp chí National Review, th́ tuyên bố thẳng thừng là anh ủng hộ Obama. Peggy Noonan của tờ Wall Street Journal th́ nặng lời chê Sarah Pailin là một người ngu đần và không đủ điều kiện ngay từ đầu.” (She is a dope and unqualified from the start).

 

Tôi rất cảm thông với sự ủng hộ Thượng Nghị sĩ McCain của những cựu chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đă bị cộng sản đày đọa trong các trại tù cải tạo, cảm thông với ḷng biết ơn ông McCain của những gia đ́nh đă được định cư ở Hoa Kỳ theo chương tŕnh H.O. hay chương tŕnh trẻ em lai. Nhưng khi lấy một quyết định quan trọng, con người cần phải hành động theo lư trí chứ không thể theo t́nh cảm. Ông McCain có cảm t́nh đặc biệt với cựu tù nhân cải tạo nhưng ông vẫn phải đặt lợi ích quốc gia lên trên hết. Bởi thế ông đă tự vượt khỏi những thù hận cá nhân đối với cộng sản Việt Nam và chủ trương ḥa giải, hợp tác với kẻ cựu thù. Cũng v́ thế, một số người trong cộng đồng tị nạn đă nguyền rủa ông là kẻ phản bội (?).

 

Tôi cũng chia sẻ nỗi lo ngại của nhiều người về khuynh hướng thiên tả cực đoan của ông Obama. Tôi đă thất vọng khi bà Hillary Clinton không được đảng Dân chủ đưa ra tranh cử, v́ tôi đồng ư với đường lối trung dung của bà Clinton hơn. Tuy nhiên, ông Obama đă được đảng chọn lựa để đáp ứng những đ̣i hỏi thay đổi của dân chúng. Trong thực tế, mọi chính sách dù là cộng ḥa hay dân chủ cũng vẫn phải phục vụ quyền lợi của nước Mỹ, và Tổng thống không phải là người có toàn quyền quyết định. Trong cương vị cá nhân hay một thượng nghị sĩ, ông Obama có thể phát biểu những tư tưởng cực đoan khuynh tả, nhưng nếu đắc cử Tổng thống, ông sẽ phải hành xử theo đường lối của đảng Dân chủ, môt đảng chính trị có xu thế cấp tiến hơn và mềm dẻo hơn đảng Cộng ḥa nhưng không khác về mục tiêu tối hậu. Ngoài ra, chúng ta không nên quan tâm đến những lời đồn đại rằng Obama không sinh đẻ ở nước Mỹ, là người theo đạo Hồi giáo và “giao du” với bọn khủng bố. Đây là chỉ những ngón đ̣n tranh cử nhằm gây hoang mang lo sợ trong quần chúng cử tri kém học thức, không nhắc tới những cuộc kiểm tra lư lịch rất chi li của hệ thống an ninh Hoa Kỳ đối với một ứng cử viên Tổng thống. Trong một cuộc vận động mấy tuần trước đây, khi có một ủng hộ viên gọi ông Obama là một tên khủng bố, chính ông McCain đă phải đính chính: “Tôi không đồng ư với bà. Ông Obama là một ứng cử viên rất xứng đáng vào chức vụ Tổng thống”.  

 

Sau hết, cần phải nói đến dư luận trong cộng đồng chống đối ứng cử viên Phó Tổng thống Joe Biden v́ khi Saigon thất thủ, ông đă chủ trương chống việc nhận người tị nạn Việt Nam định cư ở Hoa Kỳ. Chuyện này chúng ta nên đặt nó vào tâm trạng của người Mỹ nói chung đối với việc tham gia chiến tranh ở Việt Nam mấy chục năm về trước. Lịch sử định cư thành công của người tị nạn Việt Nam ở Hoa Kỳ tử 1975 đến nay chắc chắn đă thay đổi tư duy và thái độ của ông Biden đối với cộng đồng công dân Mỹ gốc Việt. Một điều hiển nhiên là ông Biden, vốn là người theo đạo Công giáo, luôn luôn hỗ trợ cho những cuộc tranh đấu cho nhân quyền và tự do tôn giáo. Tôi được biết trong chuyến công du Hoa Kỳ mấy năm trước, Phó Thủ tướng CHXHCNVN có một cuộc tiếp xúc với một số đại biểu Quốc hội Mỹ, trong đó có ông Biden. Khi bàn về chuyện tăng cường mối quan hệ Việt-Mỹ, ông Biden có đề cập đến t́nh trạng đàn áp và bắt bớ những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam. Ông Phạm Gia Khiêm trả lời theo lập luận có sẵn của nhà nước là chính phủ Việt Nam tôn trọng tự do tư tưởng và tự do tôn giáo, chỉ bắt giữ những người vi phạm luật pháp mà thôi. Ông Biden bèn đứng dậy và bước ra khỏi pḥng họp. Điều này khiến cho ta có thể hiểu v́ sao Đảng và Nhà nước Việt Nam mong muốn ông McCain sẽ là vị Tổng thống mới của Hoa Kỳ.     

 

C̣n nhiều chuyện đáng nói nhưng lá thư đă khá dài và cũng đă đủ để bổ túc cho sự tŕnh bày của André Sauvageot về khả năng, tư cách và những chủ trương đối nội, đối ngoại của ứng cử viên Obama, tức là những lư do đă khiến cho anh quyết định bỏ phiếu cho ông Obama trong tuần tới và mong sẽ đuợc sự đồng ư của quí thân hữu.

 

Kính chúc quí thân hữu và gia quyến an khang, hạnh phúc.

 

Lê Xuân Khoa

Nguyên chủ tịch Trung tâm Tác vụ Đông Nam Á (SEARAC)

Nguyên giáo sư thỉnh giảng trường Cao học Nghiên cứu Quốc tế, Đại học Johns Hopkins