Văn hóa Mộc tồn
Nguyễn Cường
Gần
đây có một tin phổ biến khắp nơi trên các
mạng tin và báo chí quốc tế làm nhiều người
phải chú ư. Ông thị trưởng của thành phố
Pnom Penn, thủ đô Campuchia, kêu gọi dân chúng nên bắt
chước người Việt và Hàn quốc ăn thêm nhiều
thịt chó. Lư do ông Thị trưởng đưa ra là v́
trong thành phố có quá nhiều chó vô chủ chạy rong,
nhất là phóng uế bừa băi làm mất vệ sinh công
cộng.
Không biết khi đưa ra lời kêu
gọi trên, ông Thị trưởng có dụng ư nào khác
chăng? Nhưng khi
việc thông tin được phổ biến rộng
rải, th́ phải chắc rằng có ít nhất vài
triệu người trên thế giới biết
được là chỉ có hai quốc gia trong tổng
số hơn 160 trên hành tinh này, đặc biệt có
được một nền “Văn hóa Mộc tồn”!
Mặt khác, không thấy dân Việt hay Hàn biểu t́nh, hay
bộ ngoại giao của hai nước gởi công hàm
phản đối ǵ cả. Như vậy th́
có nghĩalà cả hai chính phủ mặc nhiên công nhận
đó là sự thật.
Xin cảm ơn ông Thị trưởng. Thú thật, nếu không đọc
được bản tin trên để có thêm một chút
kiến thức phổt hông, th́ có lẽ người
viết cứ tưởng là văn hóa mộc tồn
phải hiện diện ở nhiều nơi trên thế
giới! Lư do đơn giản và dễ hiểu: Nếu
thịt chó thơm ngon, và khi ăn
rồi là mê say đến nỗi lo sợ khi chết
xuống âm phủ không có mà ăn, th́ chắc là phải có
nhiều người thích lắm chứ! Sự thật
hoàn toàn trái ngược như đă nói, loài chó hầu
như có mặt ở khắp nơi trên thế giới,
nhưng nền văn hóa mộc tồn chỉ thấy
xuất hiện một cách công khai chính thức ở hai
thủ đô Hànội và Hán thành (Seoul).
Từ ngạc nhiên rồi lại
dẫn đến ṭ ṃ và thắc mắc, người
viết đă làm một chút khảo cứu về cá
igọi là văn hóa mộc tồn của dân Việt, và xin
ghi lại sau đây trong bài viết này. Riêng chuyện của
Đại hàn th́ chắc để dân Hàn lo giùm, và cũng
không nằm trong phạm trù hiểu biết của
người viết. Đồng ư hay không vẫn là
quyền của đọc giả.
Nguyên nhân
Theo lư lịch sưu tầm về nguồn
gốc các loài chó nhà, th́ phải kể bắt đầu
từ vùng Trung đông cách đây khoảng ba hay bốn ngàn
năm. Các bộ tộc du mục sống ở hai bên
con sông
Điều
đáng nói là Dân Việt ḿnh chỉ biết nuôi chó kể
từ khi người Pháp qua cai trị
chiếm đóng Việ tnam làm thuộc địa màt hôi!
Nói rơ hơn, dân Việt biết nuôi chó là nhờ công của
mấy ông Thông ông Phán thời đầu thế kỷ 20,
muốn bắt chước người Pháp nuôi chó
để vừa có vẻ là “quư tộc”, vừa báo
động hay “hù dọa” khi có khách lạ vào nhà. (Ngay
cả sau thời Pháp thuộc, nhiều nhà ở Việt
nam có con gái xinh đẹp, vẫn c̣n thích gắn vào
trước cổng nhà tấm bảng “Coi chừng Chó
dữ” để thị uy với mấy cậu con trai hàng
xóm, mặc dù chỉ nuôi chó Nhật lùn, nhỏ bằng
conmèo!) Tuy nhiên, cũng v́ giống chó sinh sôi nẩy nở
quá mau lẹ nên mới xảy ra t́nh trạng lạm phát
chó, rồi lan truyền dần xuống
đến tận các làng mạc xa xôi ở khắp nơi.
Và có lẽ cũng v́ vậy mới phát sinh ra
cái món ănt hịt chó, sẽ giải thích sau trong bài
viết này.
Trước
thế kỷ 19, các giống chó nhà chưa xuất hiện
ở Việt nam! Bằng chứng là trong sử sách của
Đại Việt trước đó không hề thấy nói
về chó được nuôi như loài gia súc và sống chung với chủ trong nhà. Trong
cung điện Vua chúa không thấy nói đến việc
nuôi chó dù là chó cảnh. Cụ thể
hơn, vào thời đó có lẽ dân Việt chỉ
biết chó qua văn chương Hán học. Các danh
từ về chó có trong thơ văn như “Khuyễn mă” hay
“Sài lang”, là nói về các loài Chó Sói (Wolf) hay Khuyễn (Hyena)
hung dữ xấu xí đáng ghét, không phải là loài chó nhà
hiền lành thông minh và đẹp như sau này. Trong các sách truyện đời xưa, khi dùng
từ “quân cẩu trệ” là muốn ám chỉ sự
nhục mạ đối tượng. Đó là
bằng chứng văn hóa Á châu rất ghét, nếu không nói
là khinh bỉ loài chó!
Một
lập luận khác có phần chính xác hơn để
giải thích lư do tại sao loài chó nhà chỉ mới
xuất hiện ở Việt nam từ khi người Pháp
sang. Theo đúng sử liệu, thật sự các giống
chó nhà được huấn luyện thuần thục
đă theo chân các nhà truyền giáo và
thủy thủ người Âu trên các thương thuyền
cập bến vào Trung quốc và Việt
Nguồn
gốc của Văn Hóa MộcTồn, có thể nói mà không
sợ sai lầm, cũng giống như tất cả các
món ăn nhậu “đậc sản” cầu kỳ khác
ở Việt nam như uống máu rắn, ăn tay
gấu, óc khỉ, v.v chỉ có thể xuấ tphát từ
một nguồn duy nhất: Trungquốc. Nếu
ai c̣n thắc mắc không tin, th́ xin đọc các tài
liệu nói về buổi tiệc Xuân ly kỳ của bà
Từ Hi Thái Hậu, khoản đăi các sứ thần
nước ngoài cách đây hơn một trăm năm.
Nên nhớ là các đầu bếp Trung Hoa đă nổi
tiếng trên thế giới nhờ câu nói bất hủ sau:
Bất cứ con vật nào cũng có thể ăn
được, nếu biết cách nấu! Món
thịt chó cũng không thể nằm ngoài ư nghĩa câu nói
trên.
Một
thắc mắc khác mà riêng người viết không biết
t́m đâu ra, là dân Việt bắt đầu biết ăn thịt chó vào lúc nào? Nếu dựa vào
tài liệu (hay trí nhớ) của những nhân chứng c̣n
sống, theo lời một nhà văn hiện ở Việ
tnam, là vào thập niên 1930 Hànội chỉ mới có 4 hay 5
quán thịt chó. Trong khi đó ở miền
Văn Hóa MộcTồn
Nếu xét thuần tuư về mặt dinh
dưỡng th́ thịt chó cũng tương tự như
thịt của các loài động vật có vú khác như ḅ,
heo, nai, dê, v.v, và không có ǵ đặc biệt khác đáng nói.
Đối với những người không
quen nuôi chó trong nhà, chuyện giết chó làm thịt cũng
giống như giết heo hay ḅ vậy thôi. Nhưng
tại sao vấn đề ăn
thịt chó lại bị phản đối tại
nhiều nơi trên thế giới? Câu trả lời khách
quan theo đại đa số, bởi
v́ chó là một trong vài loài thú sống gần với con
người nhiều nhất, nên có sự liên hệ t́nh
cảm khá đặc biệt giữa người và chó.
Nếu giết chó để ăn thịt th́ coi như là
hành động “man rợ” hay “kém văn minh”, v́ không có tŕnh
độ để hiểu hay cảm nhận
được mối liên hệ thân t́nh giữa
người và chó. Một lư do thứ hai cũng không kém quan
trọng, nuôi chó trong nhà không những có nguồn gốc
từ Âu châu mà c̣n là một truyền thống văn hóa lâu
đời của phương Tây, nơi đang có
nhiều ảnh hưởng trên toàn thế giới.
Tuy
vậy, những lư do đưa ra nói trên có phần thiên
nhiều về cảm tính, và thật sự không
đứng vững về mặt lư luận. Xin nhắc
lại một chuyện đă xảy ra khá lâu, là có một
số người Việt ở Mỹ bị kiện v́
tội ăn thịt chó. Khi sự
việc đem ra ṭa án, quan ṭa chỉ xử phạt vi
cảnh về tội hành hạ thú vật và tội
giết chó không hợp pháp, nhưng không kết tội
ăn thịt chó, v́ thật sự ở Mỹ không có
luật nào cấm ăn thịt chó! Sự việc cũng
xảy ra tương tự ở Hán thành khi Hàn quốc
tổ chức Thế Vận Hội (1988), một số
tiệm thịt chó đă tạm thời đóng cửa,
chỉ v́ họ muốn làm vui ḷng khách nước ngoài,
hơn là vi phạm luật lệ hay đạo đức
nào cả.
Ngoài
ra, cũng nên nói thêm là lập luận của những
người chống đối ăn
thịt chó không đứng vững và đă bị phản
bác bằng lư do sau: Những con chó bị giết thịt là
chó được nuôi riêng theo công nghiệp quy mô để
bán thịt, không phải là chó nuôi ở trong nhà!
Như
vậy th́ dựa vào cả hai, t́nh và lư, hay Luật pháp và
đạo đức, chuyện ăn
thịt chó đă được coi là b́nh thường
như tất cả các loại thịt gia súc bày bán
khắp nơi trên thế giới. Do đó, nếu
chống đối việc ăn thịt chó là thế này
hay thế nọ, th́ phải chống luôn chuyện ăn
thịt heo, thịt ḅ, v.v.?
Thông
thường, một thói quen hay hành động về
văn hóa nào mà đại đa số đều chấp
nhận hay đồng ư trong sự tự do lựa
chọn mà không bị áp bức, th́ dám chắc rằng
cơ hội để làm đúng hay sẽ cho kết
quả tốt nhiều hơn là xấu. Ngược
lại, nếu việc ăn thịt chó không những không
được hưởng ứng mà c̣n bị chống
đối bởi hơn 90% dân số trên thế giới,
th́ có lẽ chúng ta cần phải xét lại câu hỏi và
t́m hiểu thêm: Liệu rằng việc ăn thịt chó
trên thực tế có lợi hay có hại, và hậu quả
như thế nào? Không biết ngoài vấn đề t́nh
cảm, những người chống đối có c̣n có
thêm được lư do nào khác không ?.
Nếu chịu t́m hiểu, lập luận bênh vực cho
việc ăn thịt chó c̣n quá nhiều
sơ hở và bỏ qua một số những chi tiết
khá quan trọng.
Thứ
nhất, chó nhà là loài thú thông minh nhất trong các giống thú
vật kể cả các loài khỉ vượn (Đúng ra,
loài khỉ gần nhất với con người về
cấu trúc thể xác, nhưng v́ không được
huấn luyện và sống chung với
người cả ngàn năm như Chó nhà). Loài chó nhà khôn
như thế nào th́ hầu như ai cũng đă từng
biết hay nghe thấy rồi. Nhưng đặc biệt người
viết muốn nói trong bài này là khả năng đánh
hơi cùng với một trí nhớ về mùi rất
nhạy vượt xa hơn cả con người. Trong
rất nhiều trường hợp, người chủ
cũ đi xa vài năm trở về, Chó vẫn nhận ra
ngay nhờ đánh hơi và nhớ được mùi,
trước cả khi người trong nhà nhận diện
ra khách quen!
Kế
đến như đă nói về nguồn gốc, trải
qua cả ngàn năm hay hàng trăm thế hệ
được sống chung với
người, trong từng tế bào di truyền của các
loài chó nhà đă được khắc ghi h́nh ảnh và mùi
riêng. Con người đối với loài chó nhà, vừa là
“sinh vật” sống chung đáng tin
cậy, mà cũng là ân nhân nuôi dưỡng hay cho ăn. Nên
nhớ là những loại chó nhà hầu như đều
mất hết khả năng săn mồi hay tự
kiếm ăn lấy, và chắc sẽ chết sau một
thời gian nếu không có ai nuôi cho ăn. Đă
có nhiều trường hợp nói về chó “trung thành”
xảy ra khi người chủ qua đời. Do chó
đánh hơi được mùi riêng của thân xác
người chủ, hay áo quần tẩm liệm trong quan
tài, nên theo ra nghĩa địa nằm
chờ cho ăn (thường là chó già đă theo chủ lâu
năm, yếu đuối và bệnh tật), và không may là
bị đói lạnh rồi kiệt sức chết luôn
theo chủ!
Điều
quan trọng không phải là chuyện ăn
thịt chó, mà chính là chuyện người ta đă giết
chó như thế nào để ăn thịt! Dĩ
nhiên là nói về những phương cách người làm
thịt thường dùng để giết Chó. Theo
sự t́m hiểu cho đến bây giờ ở Việt
nam, tại nhà riêng của các dân nhậu hay tại các quán
ăn, ngườit a vẫn c̣n giết chó theo
cách thức cổ điển, gần cả trăm năm
vẫn không thay đổi. Có hai cách thông
dụng nhất. Cách thứ nhất thường
được xử dụng tại nhà là cột chặt
4 chân và mơm chó lại, bỏ vào bao bố rồi đem
trấn nước, hay dùng búa đập đầu cho
chết. Giết bằng cách này, họ sẽ
không lấy được huyết để làm tiết
canh hay trộn với dồi. Cách thứ hai
thường được các quá ăn xử dụng là
dùng dao bén cắt cổ để lấy huyết,
trước khi nhúng nước sôi để cạo lông,
rồi đem thui bằng lữa rơm (Trong các bộ phim
về “du lịch Việt nam” hay “Rong chơi Hànội”
thường có quay lại thật chi tiết cảnh thui
chó này. Nếu để ư th́ thấy khi
thợ mổ bụng ra để xẻ thịt, trong ḿnh
chó c̣n rất ít máu đọng lại. Chứng
tỏ đa số đă dùng phương cách thứ hai
để giết chó).
Trước khi tiếp tục câu
chuyện văn hóa mộc tồn, người viết xin
tạm dùng những kiến thức phổ thông để
giải thích mộtvài hiện tượng thuộc về
y học như sau. Theo những kết quả thí nghiệm và nghiên cứu,
giới y khoa đă công nhận hai lư thuyết về tâm sinh
lư loài người. Thứ nhất, tất cả các
hiện tượng hay phản ứng về tâm lư như
yêu, giận, buồn, sợ, vui v.v., đều
được phát xuất do mệnh lệnh từ năo
bộ dưới dạng những kích thích tố (hormones)
riêng. Nói chung là do những phản
ứng hóa học tạo nên. Những chất hóa này sẽ
theo máu lan truyền đến tận cùng khắp các tế
bào da thịt để kích thích và tạo ra các hiện
tượng vật lư, phản ảnh thái độ hay t́nh
cảm ngay tại thời điểm đó .
Thí dụ như giận đến tái
mặt, hay khiếp sợ đến run cả
người v.v. Cụ thể gần đây nhất, các
khoa học gia người Anh đă t́m thấy có chất
kích tố đặc biệt xuất hiện trong thuỳ
năo của nam hay nữ khi họ yêu nhau. Các nhà nghiên
cứu tính áp dụng vào thương mại và trộn chung với các loại dầu thơm.
Mục đích là dùng để quyến rũ
người khác phái. (Tiếng Việt gọi nôm na là “Bùa yêu”. Chuyện này nếu xảy ra
thật, th́ phải nói là các nhà kho ahọc Anh đă “lạc
hậu và chậm tiến” cả trăm năm so với
các Kiều nữ giang hồ ở Á châu! Nghe nói từ lâu
ở Việt nam, các cô vẫn hay dùng cái món dễ kiếm
và không tốn tiền đó để “chiêu hồi” các quan
lớn).
Thứ
hai, khi thể xác con người bị đau đớn do
thương tích hay bệnh tật, năo bộ sẽ tự
chống lại cơn đau bằng cách tiết ra
chất giảm đau, một loại hoá chất có công
dụng tương tự như các loại thuốc
giảm đau (pain killer) làm tê liệt bớt các giây
thần kinh, đồng thời cũng tác động
như thuốc an thần, một h́nh thức gần
giống như thuốc phiện hay ma túy. Một số
không ít dân ở các nước Âu Mỹ đă dùng các
loại thuốc chống đau thường xuyên như
thuốc an thần, nên đưa đến t́nh trạng
lạm dụng v́ nghiện thuốc!
Chó là loài thú thông minh nhất nhờ
sống bên cạnh loài người, nên nếu muốn so
sánh t́nh cảm của loài chó nhà, có thể nói là gần
giống như của đứa bé khoảng 2 hay 3
tuổi. Một
đứa trẻ lên hai (2) tuy chưa biết cha mẹ là
ai cả, nhưng sẽ bám theo
người nào cho ăn, ôm ấp và vuốt ve tạo ra
những cảm gíác tốt cho nó. Biết vui
mừng khi gặp mặt người quen, cũng như
biết buồn khi bị quở mắng. Tương tự như vậy cho loài chó.
Tất cả những t́nh cảm sơ đẳng nói trên
có được là do nhờ con người huấn
luyện, giúp cho năo bộ cuả loài chó nhà phát triển khá
nhiều so với các giống thú vật khác, và nhất là
nhờ có một trí nhớ quá tốt về tài đánh
hơi hay nhớ mùi.
Trở lại vấn đề chó
bị giết chết, đa số đă không nghĩ
tới hay không biết chuyện ǵ xảy ra khi họ
giết chó để làm thịt. Trước hết, cho dù
bị bịt mắt hay trùm bao bố, Chó vẫn c̣n có
dư quá nhiều thời giờ để đánh hơi
và biết được ai đă làm cho nó đau đớn.
Nhưng tai hại nhất khi “thủ
phạm” chính là người đă nuôi hay là chủ của
nó! Xin nhấn mạnh thêm ở đây là do bản tính
tự nhiên di truyền qua nhiều thế hệ của các
loài chó nhà, chỉ cần cho ăn
một vài lần là chó sẽ bám theo và nhận người
cho nó ăn là “chủ” ngay. Do đó ngay tại các quán
nhậu, khi mua nhiều về nhốt trong lồng
để sẵn, người chủ cũng phải cho
chó ăn vài ngày hay cả tuần
trước khi bị đem ra làm thịt.
Từ
đó, trong từng tế bào thịt của chó,
được dẫn truyền bằng máu trước khi
chết, sẽ có nồng độ rất cao dung
lượng của hai kích tố hay chất hóa đă nói
trên: Hóa chất thứ nhất tạo ra sự “oán
giận” v́ bị người quen làm cho quá đau. Hoá chất thứ hai là chất giảm đau và
như đă giải thích, giống như một chất ma
túy khá mạnh để chống lại cơn đau
đớn cùng cực. Thời gian kéo dài cái chết
càng lâu và càng đau đớn nhiều, th́ nồng
độ của hai chất trên càng tăng nhiều theo tỷ lệ thuận.
Hậu quả
Hậu quả đưa đến là trong cơ thể
của người ăn thịt chó, chắc chắn
sẽ hấp thu một lượng khá
cao hai chất kích thích tố nói trên. Nhiều
oán giận tích lũy dồn nén lại lâu ngày sẽ
biến thành thù hận. Điều nguy hại đáng
nói chính là chất kích thích tố gây ra oán giận và hung
hăng của loài chó. Tưởng cũng nên nhấn
mạnh đến bản tính hung hăn và dữ tợn
của loài chó khi tấn công con mồi không thua ǵ giống
beo hay cọp. Nếu không có trong năo bộ
những kích thích tố đặc biệt di truyền nào
đó, th́ con chó khoảng 30 kílô không có đủ sức
mạnh để tấn công và sát hại đối tượng
đôi khi nặng hơn nó gấp 2 hay 3 lần.
Cũng theo khoa học, khi cơ thể tiếp thu chất
hóa hay kích thích tố nào trong một thời gian quá lâu, th́
năo bộ tự nhiên sẽ tự sản xuất ra
nhiều chất đó để cố thỏa mản nhu
cầu khi không có đủ trong cơ thể. Như vậy trong trường hợp này đă có
sự cộng hưởng của hai yếu tố cùng
một lúc. Một là chất giảm đau làm cho
người ăn phải bị ghiền
và thèm muốn ăn thịt chó thường xuyên hơn.
Mặt khác, càng ăn nhiều th́ lại
càng tích lũy thêm chất oán giận vào người, và lâu
dần trở thành thói quen, kết quả đưa
đến là tâm lư thù hận luôn luôn hiện diện rất
cao trong tiềm thức của những người ăn
thịt chó.
Dựa
vào những dữ kiện nói trên cho thấy, ngay việc
giết heo hay ḅ để ăn thịt
vẫn có thể cho ra những hậu quả tương
tự như trên, tuy ở một mức độ
thấp hơn nhiều. Lư do v́ heo và Ḅ không “thông minh”, và
nhất là không có được trí nhớ tốt về
tài đánh hơi bằng loài chó. Dân Việt
c̣n có thêm một vấn đề khác trong việc nuôi heo
(lợn) để làm thịt. Theo phong
tục tập quán, đa số dân Việt thường
chỉ nuôi một hay vài con heo trong nhà để dành làm
thịt vào những dịp kỵ giổ hay để bán
thịt ănTết. Dù chỉ nuôi trong một
thời gian ngắn, nhưng do ở gần và gặp nhau
hàng ngày để cho ăn, thế nào con heo được
nuôi ăn cũng nhớ ra “chủ”
của nó. Do đó khi heo lỡ bị chính người
chủ thọc dao cắt cổ để lấy huyết
và chờ cái chết đến dần trong đau
đớn kinh hồn, chắc chắn sẽ có một
sự oán hận nào đó, dù là ít hơn so với loài chó. Nhân tiện cũng xin nhắc đến một
phong trào đă xuất hiện cách đây không lâu.
Một số người Mỹ thích nuôi heo con (Việt
nam) trong nhà, v́ cho rằng loài heo đó sản xuất ở
Việt nam thông minh và dễ thương giống như chó
cảnh! Biết đâu cũng là do kết quả của
việc nuôi một vài con heo sau nhà qua nhiều thế
hệ.
Có
lẽ cũng chính v́ các lư do nêu trên, nên vô t́nh hay cố ư,
đa số dân Mỹ và Âu châu rất sợ và không bao
giờ dám ăn “huyết”. Thêm vào là họ c̣n có những luật lệ
cấm, tránh làm cho con vật đau đớn nhiều
trong khi bị giết, ngay tại các ḷ làm thịt.
Đă có những ḷ thịt ở Mỹ c̣n đi xa hơn
trong việc trộn lẫn với thức ăn những
chất thuốc an thần khá mạnh, làm tê liệt
bớt thần kinh của con vật trước khi
dẫn vào ḷ sát sinh. Và có thể là lư do tại sao các ḷ
thịt của Mỹ đều không giữ lại máu
của heo hay ḅ, dù đă có những di dân gốc Á châu
đến thương lượng để mua lại
với giá rẻ để dùng.
Dĩ
nhiên, đọc giả có thể thắ cmắc là nếu
đúng như những ǵ tŕnh bày ở trên, th́ chuyện ǵ
sẽ xảy ra, và hệ quả của việc ăn thịt chó như thế nào? Câu trả
lời là dựa trên căn bản khoa học thực
nghiệm, một lư thuyết đưa ra muốn
được công nhận th́ cần có nhiều kết
qủa thí nghiệm tốt để minh chứng. Chuyện năo bộ của con người tiết
ra chất kích thích tố để điều khiển và
chế ngự các phản ứng về tâm sinh lư th́ quá rơ
rồi, không cần phải nói thêm ở đây.
Nhưng nếu con người thuần tuư là một sinh
vật cao cấp nhất, và kế đến là khỉ hay
chó, th́ chắc chắn là cơ thể loài chó cũng có
những phản ứng tương tự, tuy ở
mức độ ít hay yếu hơn. Vấn đề
ảnh hưởng hay tác động của kích thích
tố từ các loài gia súc bị giết hại,
đối với thể xác của người ăn thịt như thếnào th́ không ai rơ.
Các chuyên gia y khoa trên thế giới thường chỉ
ưu tiên chú trọng vào nghiên cứu việc chữa
trị những căn bệnh có hại trực tiếp
đến sức khỏe con người, hơn là t́m
hiểu hậu quả của chuyện ăn
thịt chó.
Dù sao, cũng có một kết quả thực nghiệm
về khoa học nhân văn từ thiên nhiên, và có thể nói
là đă xảy ra khá chính xác, trong những thí nghiệm
khổng lồ ngay trên quả địa cầu, gồm ba
nước Trung hoa, Đại hàn và Việt nam, tiêu
biểu cho nền văn hóa mộc tồn. Trong thế
kỷ 20 vừa qua, có ba cuộc nội chiến
tương tàn thảm khốc nhất, nổi tiếng
nhất trên thế giới, th́ đều đă xảy ra
cho cả ba nước Trung quốc, Đại hàn và
Việt nam! (Xin nói thêm là những vụ giết hại
tập thể thường dân ở Russia, Germany, Cambuchia
hay Yugoslavia v.v, là kết quả thanh trừng nội bộ
về chính trị, chủng tộc hay tôn gíao, không phải
là do nội chiến). Chiến tranh Quốc Cộng ở
Trung quốc chết khoảng hơn vài triệu, nhưng
v́ không có quốc tế tham dự vào nên không
được thế giới biết đến
nhiều, như hai cuộc Chiến tranh Việt nam và
Đại hàn (không hiểu chuyện này có vô t́nh trùng
hợp với dữ kiện là mặc dù dânTrung quốc có
ăn thịt chó, nhưng họ vẫn không công khai mở
quán chính thức tại thủ đô Peking, như ở
Hànội và Seoul).
Dù vậy cũng xin đừng kết
luận vội, v́ chỉ mới cho kết quả có
một nửa, chưa thoả măn tiêu chuẩn lư luận
của khoa học.
Nếu muốn chứng minh chuyện “nội chiến” là
kết quả trực tiếp của nền văn hóa
mộc tồn, th́ cần phải chứng minh thêm
ngược lại là, bất cứ quốc gia nào có
văn hóa mộc tồn th́ nước đó phải có
nội chiến, lớn hay nhỏ là tùy theo ăn nhiều
hay ít!
Bắt đầu bằng Campuchia th́ có
bằng chứng (do ông Thị trưởng nói) ăn
thịt chó nhưng chưa nhiều lắm, nên chỉ
bị có tổng cộng khoảng 15 năm nội
chiến (1970-75, 80-90). Lào
ở sát bên Việt nam và cả Trung quốc chắc
cũng có ăn, không nhiều th́ ít, nên cũng có nội
chiến. Thái lan, Miến điện và cả Ấn
độ trước đây cũng nghèo khó như Việt
nam, nhưng không hề có ai thấy dân họ ăn thịt
chó phổ biến công khai (chỉ một thiểu số
ăn lén như Việt kiều ở Thái hay ở hải
ngọai th́ không đáng kể.) Ba nước trên không
bị chia cắt làm hai hay có nội chiến, mặc dù dân
Miến vẫn c̣n đang sống dưới chế
độ độc tài quân phiệt.
Tiếp tục đi xa hơn về phía các nước theo đạo Hồi th́ khỏi nói
đến v́ tôn giáo họ không cho phép và nghiêm cấm ăn
thịt chó, kể cả thịt heo. Trong
thế kỷ qua, các nước Hồi gíao không có cảnh
nội chiến hay bị chia cắt làm hai, mặc dù
đất nước họ cũng bị thực dân hay
ngoại xâm. Qua đến Âu châu th́ chắc là v́
truyền thống văn hóa họ không ăn
thịt chó. Tuy nhiên có một chuyện đáng nói là
dựavào dữ kiện được xác nhận, ở
gần sát biên giới của hai nước Pháp và
Đức có một vùng thuộc miền quê mà người
dân sống ở đó có ăn thịt chó! Không biết vùng
đó rộng lớn như thế nào và dân số bao nhiêu,
nhưng nh́n lại lịch sử th́ không khỏi ngạc
nhiên, quả thật là hai nước Pháp và Đức
đều bị chia cắt ra làm hai, trong và sau thời
kỳ thế chiến thứ hai! Có điều là họ
chỉ xém đánh nhau hoặc bắn giết nhau chút ít mà
thôi, và không có chuyện dàn trận địa chiến quy mô
rộng lớn để tàn sát lẫn nhau như chiến
tranh ở Việt nam hay bên Trung hoa và Hàn quốc.
Đi
xa hơn nữa về Phi châu, ngoài khu vực Bắc Phi theo
đạo Hồi, c̣n lại vùng Trung Phi với nội
chiến, tàn sát lẫn nhau xảy ra như cơm bữa. Thêm vào là bệnh AIDS và nghèo đói có cơ dám xóa
xổ luôn các dân tộc đó trên bản đồ thế
giới. V́ thiếu phương tiện kiểm
chứng, người viết không biết dân họ có ăn thịt chó không (?). Nhưng dám chắc
một điều do nhiều người kể lại,
là có một số bộ lạc tại các nước
ở Phi Châu vẫn c̣n phong tục (hay thói quen) ăn
thịt người! Các nước ở Nam Mỹ châu th́
hầu như không có ảnh hưởng của văn hóa
mộc tồn, nên dù có bị nạn độc tài và
đảo chánh liên miên, nhưng chưa bao giờ
đất nước của họ bị chia cắt ra
làm hai.
Trong khi đó nếu nh́n kỹ lại ba
quốc gia có nền văn hóa mộc tồn th́ không
khỏi giật ḿnh. Ngày nay trên toàn thế giới chỉ có một ḿnh
Hàn quốc là đất nước c̣n bị chia hai. Trung quốc trên danh nghĩa là toàn vẹn lảnh
thổ, nhưng Đài Loan vẫn là cục bướu
nhỏ khó chịu mang trên vai. C̣n Việt nam th́ có
chắc ǵ đă yên, nếu chẳng may mà bị các thế
lực quốc tế khống chế đưa
đến xung đột quyền lợi với nhau.
Những ai thuộc ḷng bài học lịch sử th́ không
khỏi ái ngại cho tương lai của ba quốc gia
trên, nếu dựa vào chu kỳ trở
lại chính xác 60 năm (Lục tuần Hoa Giáp) theo khoa Thiên
văn của Trung quốc:
1938:
Đức quốc xă gây hấn xăm lăng
các nước láng giềng, kỳ thị tôn giáo và chủng
tộc, bắt đầu đập phá các nhà thờ
cũng như tiệm buôn của dân Do thái và thiểu
số. Đồng minh thụ động phản
đối nhưng không can thiệp.
1998:
Chính quyền Afghanistan, dưới sự bảo trợ
của nhóm Hồi giáo quá khích từ Iran, gây hấn và
khủng bố người phương Tây, bắt
đầu kỳ thị tôn giáo bằng cách triệt
hạ, đập phá các tượng Phật ngàn năm.
Cả thế giới phản đối nhưng không can
thiệp v́ là chuyện nội bộ.
1941:
Nhật khiêu chiến tấn công Mỹ bằng máy bay
đột kích vào Trân châu cảng, do bị t́nh báo của
Anh đánh lừa để kéo Mỹ nhập cuộc. Phe Trục gồm Đức-Ư-Nhật.
2001:
Tổ chức khủng bố cực đoan của
Hồi giáo cũng do bị t́nh báo quốc tế đánh
lừa để đột kích cảm tử vào WTC, khiêu
khích Mỹ nhập cuộc. Phe Trục
gồm Iraq-Iran-Bắc Hàn. (Không biết TT Bush có cố
vấn nào gốc Á châu rành về khoa tử vi của
Đông phương để cố t́nh dùng một ẩn
dụ như vậy, v́ ông là người đầu tiên
dùng lại chữ “Axis” để làm cho dân Mỹ sống
lại với cảm giác của 60 năm về
trước?)
1945:
Đồng minh đại thắng. Nhật
lảnh đủ hai quả bom nguyên tử. Trung hoa có
vinh dự được trở thành một trong năm
nước lớn, nhưng bắt đầu tai họa
nội chiến từ khi lực lượng của Mao
Chủ tịch phải rút lên ở Thiểm Tây với
chừng hơn 100 ngàn quân so với cả triệu quân
của Tưởng Thống chế. Tương lai của
một Việt nam độc lập và tự do đầy
hứa hẹn, nhưng hiểm họa của nội
chiến và chia hai đất nước nằm kế bên
cho 30 năm “nồi da xáo thịt”.
2005:
Mỹ và Đồng minh chắc là đại thắng
rồi, không cần đoán cũng biết, v́ TT Bush hay ai
đó chẳng dại ǵ mà tiếp tục giữ mấy
trăm ngàn quân bên
Riêng chuyện Việt nam th́ ai cấm
được những thế lực quốc tế,
một lần nữa, lại chọn làm chiến
trường v́ xung đột quyền lợi kinh tế?
Hy vọng tất cả chỉ là chuyện
không tưởng. Nhưng ai dám chắc là nó sẽ
không xảy ra...vào 2014, nếu và chỉ nếu như dân
ḿnh cứ càng ngày càng có nhiều người ghiền
ăn thịt chó, kể cả những bà mẹ hiền và
các phụ nữ sang trọng quư phái!
Dân
Việt hầu như đều thuộc nằm ḷng và tâm
đắc với ư nghĩa câu nói “Nhập gia tùy tục,
nhập giang tùy khúc”. Nếu tin vào sự khôn khéo của
tiền nhân qua câu nói trên, và nếu chúng ta muốn nhập
vào cái ḍng văn hóa của cả thế giới, hay cái nhà
văn minh của nhân loại trong thế kỷ 21 này, th́ có
lẽ cũng nên tự hỏi và tự trả lời,
nếu c̣n chưa tin những ǵ đă đọc qua:
Tại sao hiện nay đa số các dân tộc trên thế
giới không thích ăn thịt chó và thịt ngựa?
Việt
Cường