THƯ NGỎ
gửi
ông
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết
và Thủ tướng Nguyễn
Tấn Dũng
Hà Sĩ Phu
Vua chúa và các nguyên thủ quốc gia xưa
nay thường có những cuộc vi
hành để biết t́nh h́nh thật của đất
nước và dân chúng, mặc dù các vị ấy vẫn
được các thuộc cấp của ḿnh báo cáo t́nh h́nh
thường xuyên. Những cuộc vi hành thường không
nhằm vào những vụ việc lớn (v́ việc
lớn thường đă có báo cáo) mà là sự tiếp xúc trực
tiếp với những mẩu đời thật,
những mẩu sinh hoạt có thể rất b́nh
thường, nhưng không có sự bố trí hay tháp tùng
của các cấp dưới nên là hơi thở thật
của cuộc sống. Nếu không có hơi thở
ấy, cái ghế của quư vị cùng với những đống
giấy tờ báo cáo kia sẽ trở nên
khô cứng và có thể rất xa sự thật.
Để thay cho một cuộc vi hành, tôi
xin gửi tặng quư vị một mẩu sinh hoạt
“thường ngày ở huyện”, một buổi “giao
lưu” thông thường, giữa lực lượng Công
An với tôi, là một trí thức thông thường
(nghĩa là có tư duy độc lập, có tư cách riêng,
thể hiện trên các bài viết, nhưng không thuộc
tổ chức nào hay có hành vi đặc biệt nào).
Tin từ Đà Lạt: Hà Sĩ Phu lại bị
thẩm vấn
Sáng 8/9/08 tôi (tức Hà
Sĩ Phu) lại được “mời đi làm việc”.
Cũng như những lần
trước, việc mở những cuộc “thẩm vấn trá h́nh” vẫn
được thực hiện một cách rất có
mẹo, để cho đúng với tinh thần “dân chủ ở cơ sở”:
8 giờ kém 5 phút một Công an khu vực
đến nhà đưa “giấy mời”, mời rằng đúng
8 giờ (tức là 5 phút sau) phải có mặt! Người
mời là Trưởng Công an
phường (cho có vẻ hợp lệ hành chính), mời
đến để làm việc về những việc có
liên quan (không biết cụ thể là việc ǵ). Cuộc mời đạt được hai
yếu tố của một “trận đánh” là bí mật
và bất ngờ. Nhưng khi tôi đến nơi th́
đă túc trực một bộ máy “làm việc” hoàn toàn khác,
gồm An ninh đủ 3 cấp, tỉnh- thành phố và
phường sở tại. Có ghi biên bản “làm việc”,
Công An chất vấn từng câu, đương sự
trả lời từng câu, cuối cùng kư vào cuối biên
bản và những chỗ giáp lai. Tôi đă
bị thẩm vấn nhiều, tôi thấy việc này
cũng chẳng khác ǵ một buổi hỏi cung.
Dưới lớp vỏ b́nh thường (lại có
phần lịch sự và dân chủ), nhưng chứa
đựng những nội dung rất vi
phạm dân chủ.
Mở đầu, viên Trung tá An ninh
tỉnh tuyên bố “Nội dung
làm việc hôm nay là những bài viết và việc làm
của ông Hà Sĩ Phu từ
sau chuyến thăm của Tổng Lănh sự Hoa Kỳ.
Cụ thể là bài Công Nông Trí và nguyên khí quốc
gia, là Thư ngỏ gửi Phạm Hồng Sơn, là 2
văn bản gửi Quốc hội và gửi Nhân dân Trung
Quốc về Hoàng Sa-Trường Sa, là quan hệ với
Hội Tù nhân Chính trị và Tôn giáo VN, và quan hệ với
các dân oan”.
- Về bài “Công
Nông Trí và nguyên khí quốc gia” phía Công An nhận
định đây là bài chống điều 4 Hiến pháp,
chống sự lănh đạo của Đảng Cộng
sản, như vậy là phạm luật, là vi hiến.
HSP trả lời: Bài viết ấy chỉ
là một bài nghị luận chung về
trí thức, tuy có phê phán một số quan điểm sai
về trí thức, nhưng nói chống điều 4 là suy
diễn. Tôi rất phê phán điều 4, nhưng không
phải ở bài này. Điều 4 Hiến pháp không phải
điều ǵ tốt đẹp đâu, v́ khi Đảng
không c̣n đủ uy tín th́ mới phải dùng luật để
g̣ vào, tôi tin không chóng th́ chầy nhất định điều
4 sẽ được xóa bỏ. Quan điểm của
tôi chống lại điều 4 đấy, tôi thách các anh
dám đưa tôi ra Ṭa v́ tội chống điều 4 đi!
Đảng và Nhà nước đă
“vi hiến” nhiều, bao nhiêu thứ quyền đă được
hiến định mà vẫn bị cản trở, chứ
chúng tôi mới có ư nghĩ “vi hiến” một chút đă
ăn thua ǵ?
(Viên Trung tá phản ứng: Anh nổi
nóng như vậy là xúc phạm chúng tôi. HSP đáp: V́ các anh
đặt ra những vấn đề quá nghiêm trọng!).
- Về hai
Thư ngỏ khẳng định chủ quyền Việt
nam ở Hoàng Sa-Trường Sa (gửi Quốc hội,
và gửi Nhân dân Trung quốc, có nhiều người cùng kư
tên), câu hỏi xoay quanh việc hỏi có phải HSP và “nhóm
Đà Lạt” khởi thảo văn bản không?
HSP trả lời: tôi không phải
người khởi thảo văn bản đáng trân
trọng này, nhưng chúng tôi có trao đổi với nhau
về một số câu chữ cụ thể, chúng tôi không
biết và cũng không cần hỏi ai là người
khởi thảo.
- Về Hội Ái hữu Tù nhân Chính
trị và Tôn giáo Việt nam: Phía Công An nhắc lại
lời khuyến cáo: Đây là một Hội chưa
được phép thành lập nên không hợp pháp, mà anh là
một Cố vấn.
HSP nói: Về thủ tục xin lập
hội thế nào các anh hăy làm việc với những
người chịu trách nhiệm ấy. Nhưng
luật pháp của ta c̣n cần sửa đổi nhiều,
rất nhiều việc tuy chưa hợp với pháp lư
hiện hành nhưng lại rất chính đáng. Có 2
cách để tiến tới việc sửa luật: cách thứ
nhất là đề đạt kiến nghị, nhưng
không được th́ phải có cách thứ hai là “xé rào”
bằng tất cả thiện chí tấm ḷng trong sáng
của ḿnh! Chủ trương “khoán hộ” của Cố
Bí thư Tỉnh ủy Kim Ngọc và hàng trăm cuộc
biểu t́nh đ́nh công của công nhân đ̣i tăng
lương và chống ngược đăi là những ví
dụ, Hội Tù nhân cũng vậy.
- Về sự tṛ chuyện với
một số đại diện dân oan đến thăm, Công
An hỏi ai đến thăm, với nội dung ǵ?
HSP nói: Việc khiếu kiện của
dân oan, những dân oan chân chính, là yêu cầu chính đáng
của người dân, nhưng tôi không có liên quan trực
tiếp ǵ nên cũng chẳng giúp được ǵ cho
họ. Họ đến thăm, hỏi
thăm bệnh tật, và chúc mừng th́ tôi tiếp thôi.
Công an nói: Đúng
rồi, cũng như chúng tôi đến nhà anh chơi th́
anh cũng phải tiếp thôi, nhưng nếu anh tỏ ư
không mặn mà th́ người ta sẽ không đến
nữa. Họ đến măi sẽ rất
phiền cho anh đấy.
HSP: Đến hay không là do thực tâm
của người chủ, nhưng c̣n phụ thuộc vào
sự nhạy cảm của người đến
thăm: nhiều khi ḿnh đă tỏ ư không muốn tiếp
mà có người vẫn cứ đến đấy th́ biết
làm sao?
Biên bản ghi rằng khi tiếp các dân
oan HSP đă phản đối việc biểu t́nh gây
rối trật tự an ninh. HSP đă
viết lại: Tôi không phản
đối biểu t́nh, mà c̣n ủng hộ, tôi chỉ khuyên
dân oan không nên sa vào những hành
động quá khích.
- Trong buổi “làm việc” đă có
những lời “khuyên khéo” mang tính đe dọa. Công an nói: Cơ
quan Bưu chính Viễn thông đă theo rơi
việc ông dùng chiếc điện thoại mới
được phục hồi để đưa lên
mạng những bài viết xấu, nếu ông tiếp
tục họ sẽ lại cắt điện thoại.
HSP nói: Đơn giản quá, các anh
bảo họ cứ cắt ngay đi để thiên hạ
họ chửi các anh. Tôi bị “tạm cắt” điện
thoại suốt 11 năm rồi, nay mới được
nối lại đấy! chỉ v́ bài
viết về Trí thức rất trong sáng ấy mà bị cắt
à?
Công an cũng khuyên HSP: “Tôi thấy ông vẫn bực dọc, chưa thanh
thản được, ông đă có tuổi, khuyên ông nên
giữ lấy sinh mạng là hơn!”.
(Lời cảnh báo này khiến tôi liên
tưởng đến năm 1995, sau khi viết bài “Chia tay Ư thức hệ”,
đang đi trên đường bỗng bị tông xe
để giật túi tạo cớ đưa vào tù một
năm. Một người đă có tuổi và
ôn ḥa như Hà Sĩ Phu mà c̣n phải lo “giữ lấy sinh
mạng” th́ t́nh h́nh quả là khó… thật. Hay chính
sự ôn ḥa là cái cần phải trừng trị?).
HSP: Tôi chẳng có nỗi bực dọc
nào v́ cá nhân tôi cả, nhưng Đảng và Nhà nước cần
phải giải quyết được những vấn nạn
lớn của xă hội th́ mọi người dân mới
yên được. Chính quyền ḿnh c̣n nợ
nhân dân nhiều lắm. C̣n tôi, tôi trả
nợ nhân dân đă nuôi dưỡng tôi bằng những bài
viết ấy. Nếu không tiếp
tục viết những bài như thế th́ tôi không thể
nào thanh thản được, th́ có chết cũng không
nhắm mắt được.
Khi ra về, người sĩ quan an ninh c̣n nói nhỏ: Anh viết bài về Trí
thức làm nhiều Trí thức phản đối
đấy, họ có thể “đấu tố” anh.
HSP vui vẻ: Những Trí thức bồi
bút và chuyên theo lời cấp trên th́
dứt khoát là họ ghét tôi rồi.
Đà
Lạt ngày 9/9/2008
Hà
Sĩ Phu tường thuật
Thưa ông Chủ tịch
nước và ông Thủ tướng Chính phủ.
Như đă nói từ đầu, tôi
muốn các ông nh́n thấy nguyên h́nh một đoản khúc
của đời sống xă hội, mảng liên quan
đế Trí thức, nên tôi cố gắng tường
thuật đúng như sự thật, kể cả
những câu chữ “bỗ bă” và những t́nh tiết có
thể rất bất lợi cho tôi (*). Dù cái mảnh
nhỏ của sự thật này có thể khiến các ông
vừa ḷng hay không vừa ḷng nhưng tôi vẫn hy vọng
nó giúp ích được phần nào cho trọng trách lănh
đạo quốc gia của các quư ông. Bởi không ǵ quư
hơn… Sự Thật.
Kính
thư
Công
dân Hà Sĩ Phu
======================================
(*)
Viết đến đây tôi không thể quên một câu nói
rất thật của ông Chủ tịch nước
Nguyễn Minh Triết đă gây phiền cho ông: “Đảng mà bỏ điều
4 là tự sát!”. Bỏ điều 4 mà
chết tức là phải sống nhờ vào điều 4!
Sống nhờ vào điều 4 tức là không c̣n sức
sống tự thân! Cái lô gích kiểu Tam
đoạn luận ấy không ai chối căi
được. Lời nói thật
thường gây bất lợi cho người sở
hữu nó. Nhưng nhân dân sẽ nhớ
măi lời nói thật quư báu ấy của ông.