Thấy ǵ qua việc làm của Đài
THVN và bài viết của Trần Chí Hiển
Thái Sứ
Trên truyền h́nh Trung ương - cơ quan truyền h́nh
của Nhà nước đại diện cho hơn 84
triệu người, trong đó có quyền lợi của
cả mấy triệu người công giáo Việt Nam -
những lời lẽ về TGM Ngô Quang Kiệt với cách
đưa tin của những kẻ thiếu tính
lương thiện, không xứng đáng tầm cỡ
một đài TH quốc gia.
Cách đưa tin này, thật sự là một
nỗi ô nhục của một ngành truyền thông nô
lệ. Nô lệ cho ai, chắc tự
những cá nhân và tập thể Đài TH VN đă biết,
toàn thể nhân dân VN đă biết. Đó
là sự nô lệ cho những kẻ đứng trên pháp
luật, coi thường nhân dân và nguyện vọng của
nhân dân. Chỉ là một công cụ
biện hộ cho sự cướp bóc bất chính mà thôi.
Đó là kiểu đưa tin cắt xem
để bóp méo bôi nhục người khác. Nhất là với TGM Ngô Quang Kiệt trong bài nói
chuyện của ḿnh tại UBND Thành phố Hà Nội ngày
20/9/2008.
Nguyên văn lời TGM Ngô Quang Kiệt đă nói: “Do
đó, chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi rất mong muốn
xây dựng một khối đại đoàn kết dân
tộc. Chúng tôi đi nước ngoài rất
nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ
chiếu Việt Nam đi đâu cũng bị soi xét, chúng
tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất
nước ḿnh mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật
nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả
mọi nơi, không ai xem xét ǵ cả. Anh Hàn
Quốc bây giờ cũng thế. C̣n
người Việt Nam chúng ta th́ tôi cũng mong đất
nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự
đoàn kết, thật sự tốt đẹp,
để cho đất nước chúng ta mạnh, đi
đâu chúng ta cũng được kính trọng”.
Nhưng, với cách cách làm của ḿnh,
THVN chỉ cắt một nửa câu nói để có cớ
xuyên tạc vu vạ cho người khác. Thất nhân tâm hơn, là khi câu nói tâm sự
thật thà, chân thành đă bị lợi dụng để
biến thành thù địch.
Đúng là dân gian đă nói
không sai “chơi với chó, chó liếm mặt”
. Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đă không
nhận chân ra đối thủ của ḿnh, chỉ nghĩ
với sự đơn sơ ai cũng
là bạn.
Trong
dân gian có câu chuyện “đau bụng
uống nhân sâm tắc tử” là câu chuyện mà người
xưa đă dùng để cảnh cáo câu chuyện hôm nay. Tiếc
thay, đài THVN đă sử dụng đúng chiêu đó mà
không thấy xấu hổ, nhục nhă cho thân phận nô
lệ của một đài truyền h́nh quốc gia.
Người
ta nói rằng “Một nửa cái bánh mỳ vẫn là bánh
mỳ, một nửa sự thật không phải là sự
thật” , không ai lạ ǵ sự dối
trá ở Đài THVN khi mà trong xă hội, sự dối trá
đă phổ biến từ thấp đến cao, từ
trung ương đến địa phương.
Nếu
như một người nước ngoài nào đến
Việt Nam và nói câu này: “Tôi rất yêu mến Việt Nam
dưới sự lănh đạo sáng suốt của
Đảng Cộng sản Việt Nam, biết bao nhà
thổ đă được sinh ra, bao nhiêu trẻ em
nhỏ tuổi được đưa đi làm nô lệ
t́nh dục, bao nhiêu công nhân bị đảng đứng
về phía chúng ta bóc lột đến tận xương
tủy mà không biết kêu ai” , th́ chắc chắn, đài
THVN sẽ cũng chỉ lấy câu đầu “Tôi rất
yêu mến Việt Nam dưới sự lănh đạo sáng
suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam” .
Đài
THVN với cách đưa tin lưu manh, đă không từ
bỏ một cơ hội và thủ đoạn nào trong
việc biến người lương thiện thành
tội nhân. Đó cũng là cách mà
Đài THVN đă cam tâm nhục nhă khi đưa những tin
ngược với sự thật.
C̣n trong bài
viết của ḿnh, Trần Chí Hiển viết: “Tự hào
thuộc về dân tộc Việt - dân tộc bao ngàn năm
nay không luỵ ai, không sợ ai, không bao giờ xúc phạm đến
ai…”
Bao
đời không lụy ai th́ đúng, nhân dân Việt Nam quật
cường, tự lực, đă bao nhiêu phen trận
mạc, quyết chiến thắng mọi kẻ thù
để bảo vệ bờ cơi đất nước. Điều đó đă được ghi trong
những trang sử vàng của những chiến công
hiển hách trong lịch sử dân tộc. Những
thời đại đó đă có những gương anh
hùng dân tộc như Trần Hưng Đạo, Nguyễn
Trăi, Lê Lợi…
Nhưng
“nay” không lụy ai, không sợ ai ư ông Trần Chí
Hiển? Không lụy ai, không sợ ai? sao nhất cử nhất động của
nhà nước VN này, th́ bọn bá quyền Trung quốc
đều có thể giật dây điều khiển?
Điển h́nh là những sinh viên, nhân dân VN yêu nước
biểu t́nh chống Trung quốc xâm lược đă
được nhà nước VN cho công an
đàn áp khốc liệt mà không thấy THVN đưa tin?
Sao những
hành động ngang nhiên lấn chiếm lănh thổ, đất
nước này bị mất từ Ải
C̣n
không xúc phạm ai ư? Ngay cả cái mang tên Truyền
h́nh Việt Nam kia, đă làm điều ǵ nếu không là xúc
phạm khi cắt đôi câu nói của Tổng Giám mục
Ngô Quang Kiệt để cố t́nh nhục mạ ông
trước toàn dân tộc nhằm phục vụ ư
đồ cướp đoạt đất đai nhà
thờ không có cơ sở pháp luật?
Thật ra,
cái tự hào dân tộc của Trần Chí Hiển chỉ là
cách “hiếp dâm chính trị” nói lấy được mà
thôi. Tôi tin rằng ngay cả Trần Chí
Hiển cũng không tin những điều ḿnh nói.
Trong
đợt góp ư và Đại Hội Đảng 10, Trần
Chí Hiển đă có những bài viết nêu lên những
bức xúc của ḿnh với một chế độ. Người
ta tưởng rằng, ông ta có tâm huyết thật t́nh
với những ǵ là sự thật, nhưng người ta
đă hiểu nguyên nhân của sự bức xúc trên, chỉ
là việc ông không được mời là đại
biểu tham dự, sợ kém phần tranh chức nên đă
nổi nóng.
Thật
ra, đó cũng chỉ là thân phận của kẻ nô
lệ muốn gần chủ hơn để
được ưu ái trong sự kiếm chác mà thôi. Bản chất con
người quả khó mà thay đổi.
Trở
lại với câu nói của TGM Ngô Quang Kiệt, tôi cho
rằng, dù ông có chỉ nói như Đài TH đă đưa,
có ǵ đâu để có thể lên án. Anh
tự hào với đất nước, người
Việt, đó là quyền của anh, c̣n tôi, là quyền
của tôi. Pháp luật không có điều khoản nào
buộc người Việt
Tôi
có quyền tự hào khi tôi sinh ra trong gia đ́nh nề
nếp, gia giáo, có người bố và người mẹ
đạo đức, tốt đẹp. Anh cũng có
thể cảm thấy nhục nhă khi sinh ra trong một gia
đ́nh có ông bố suốt ngày nát rượu, hèn nhát
với hàng xóm, chỉ giỏi đánh đập vợ con,
sẵn sàng bán cả cơ ngơi, mồ mả và
đất đai, lănh thổ của
tổ tiên để lại chỉ để phục
vụ cho bản thân ḿnh. C̣n với ông bố
bà mẹ đó anh không nhục nhă mà c̣n tự hào th́ đó là
việc của anh, bởi anh đang muốn sẽ
biến ḿnh thành ông bố đó sau này.
Trần Chí
Hiển đă hết sức ngây thơ khi cố t́nh
đăt ra những điều kích động tính tự
hào dân tộc rằng: “Hôm nay, người Việt ra
nước ngoài được cầm quyển hộ
chiếu Việt Nam trên tay là do cả sông máu Việt đă
đổ ra, cả núi xương Việt đă chất
chồng để có độc lập tự do. Có
độc lập, tự do mới có công dân Việt,
mới có hộ chiếu Việt”
Xin hỏi
ông Trần Chí Hiển độc lập và tự do hôm nay,
nó đang ở đâu? khi mà chính những người dân
đă xây dựng nên đất nước này, đă góp công
của và tiền bạc nuôi cái đảng cộng sản
và nhà nước này, để luôn được một
sự cai trị độc tài, luôn được đi
làm nô lệ cho những đất nước mà chính VN
đă phỉ nhổ là chó săn của đế quốc,
là con đĩ chính trị như Đài Loan, Hàn Quốc…
Tự do
ở đâu, khi mà cả cộng đồng tôn giáo đă
ngang nhiên bị chà đạp, bị đàn áp bởi cái
chế độ đặt trên đầu họ?
Riêng
tôi, tôi thấy nhục nhă thay cho những con người
Việt
Hăy
với chính lương tâm của ḿnh mà soi xét những
điều ḿnh nói. Đừng chỉ v́
những miếng mồi ngon mà quyết tâm bảo vệ
sự sai trái dẫn đến loạn ngôn.
Hà Nội,
Ngày 22 tháng 9 năm 2008
Thái Sứ
http://haokan.bounceme.net/dmirror/http/vietcatholic.net/News/Html/58945.htm