Tâm thư của Phạm Thanh Nghiên

(viết trước khi bị bắt hôm 11-09-2008)

 

Trong suốt chiều dài lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, hàng hàng lớp lớp các thế hệ tiền nhân cống hiến cuộc đời, mạng sống của ḿnh cho sự nghiệp cứu nước và dựng nước. Giải giang sơn gấm vóc mà chúng ta có được ngày hôm nay đă nhuộm thắm mồ hôi, xương máu của biết bao công dân Việt Nam đầy ḷng ái quốc. Trong trách nhiệm của một con dân Việt Nam, trong sự biết ơn và trân quư những hy sinh xương máu của tổ tiên, tôi tự cho ḿnh có bổn phận phải tiếp nối truyền thống bảo vệ và ǵn giữ đất nước. Sự ǵn giữ và bảo vệ không chỉ đơn thuần ở từng mét vuông lănh thổ mà c̣n là danh dự và niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Sự ǵn giữ và bảo vệ này nằm trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, đứng trên mọi bất đồng về ư thức hệ, chính kiến, tổ chức và đảng phái. 

 

Cách đây đúng 50 năm, vào ngày 14 tháng 9 năm 1958, ông Phạm Văn Đồng đă đại diện đảng Cộng sản Việt Nam kư bản công hàm chấp nhận và tán thành bản Tuyên bố của đảng Cộng sản Trung Quốc về bề rộng lănh hải của Trung Quốc trong đó bao gồm các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, vốn tự ngh́n đời thuộc vào lănh thổ Việt Nam. Đây là một hành động cúi đầu bán nước của đảng cầm quyền CSVN đối với ngoại bang, chưa kể là ông cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng vào thời điểm đó không có thẩm quyền ấy v́ 2 đảo Trường Sa và Hoàng Sa lúc ấy thuộc về quyền trách nhiệm sở hữu của miền Nam Việt Nam Cộng Ḥa. Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chấp nhận sự dâng hiến này của đảng CSVN. Hoàng Sa và Trường Sa muôn đời vẫn là lănh thổ của Việt Nam.

 

50 năm trôi qua, mối nhục mất đất mất biển lại bị tiếp nối bởi nhiều sự dâng hiến khác, v́ quyền lợi riêng tư, của thiểu số cầm quyền. Điển h́nh là Hiệp định về biên giới trên đất liền Việt Nam-Trung quốc vào ngày 30-12-1999 và Hiệp định phân định lănh hải Việt Nam-Trung quốc ngày 25-12-2000. 789 cây số vuông dọc biên giới Trung Việt, trong đó có thác Bản Giốc và Ải Nam Quan cùng một phần lănh hải của dân tộc lại bị dâng hiến cho ngoại bang. Thêm một lần nữa, độc lập của Việt Nam lại bị xâm phạm, danh dự của dân tộc Việt Nam lại bị chà đạp. Trong khi đó, mọi tiếng nói, hành động bày tỏ quan điểm của công dân Việt Nam về Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, mọi thái độ thể hiện ḷng yêu nước và bảo vệ sự vẹn toàn của lănh thổ cha ông của người dân đă bị thẳng tay đàn áp, bắt bớ hoặc giam cầm.

 

50 mươi năm trôi qua nhưng chúng ta không thể quên. V́ một phần thân thể của đất mẹ vẫn c̣n bị cắt đứt. Chúng ta không thể cúi đầu. V́ danh dự và tự hào dân tộc vẫn là một vết nhục chưa được xóa nḥa. Chúng ta không thể im lặng. V́ im lặng là đồng ư với hành động bán nước. Chúng ta không thể buông xuôi. V́ mọi sự thờ ơ và buông xuôi sẽ dẫn đến những hành động bán nước tiếp diễn trong tương lai. Chúng ta, không những phải nỗ lực lấy lại những ǵ đă mất, mà c̣n phải ngăn chận những ǵ sẽ mất trong tương lai.  Một người, chúng ta sẽ không thành công. Một ngày, một tháng, một năm là quá ngắn để đạt được mục đích. Nhưng với nhiều công dân Việt Nam, bằng trách nhiệm, lương tâm và ḷng yêu nước, bằng chiều dài cuộc sống của chúng ta, chúng ta sẽ thành công trong việc tiếp nối sự nghiệp cứu nước và giữ nước của tiền nhân.

 

Trong sự ư thức về trách nhiệm của một công dân Việt Nam, trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, tôi quyết định sẽ tọa kháng ngay trước nhà của tôi khởi từ ngày 14 tháng 9 năm 2008 trở đi để phản đối hành động bán nước, dâng hiến Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc cách đây 50 năm. Lư do tôi phải chọn h́nh thức đấu tranh này là v́ tôi đă từng nộp đơn xin phép nhà nước để được biểu t́nh, để được làm theo đúng pháp luật quy định của nhà nước, hầu không bị công an vô cớ đàn áp và vu khống như những lần tham dự biểu t́nh trước, nhưng đơn xin phép của tôi cững đă bị bác bỏ, và bản thân tôi lại bị hành hung. Tôi khiếu tố và đơn khiếu tố ấy cững bị ṭa từ chối không giải quyết. Tôi không c̣n lựa chọn nào khác trừ phương thức đấu tranh tọa kháng ngay tại nhà tôi để thể hiện quyền bày tỏ thái độ của tôi, một quyền mà chính hiến pháp nhà nước trong điều khoản 69 cũng đă ghi rơ. Và lần này, nếu nhà nước đàn áp, sách nhiễu hay xử dụng bạo lực với tôi, hay thậm chí án tù với tôi, th́ ít ra tôi cững đă thể hiện qua chính sự an nguy của tôi cho cả thế giới được biết sự thật của đất nước này là không hề có tự do ngôn luận, cho dù là ngay tại chính nhà ḿnh sở hữu. 

 

Tôi cững tọa kháng để phản đối mọi hành động khiếp nhược của nhà nước này trước ngoại bang phương bắc nhưng lại hung hăn đàn áp mọi tiếng nói, mọi thái độ bày tỏ ḷng yêu nước của công dân Việt Nam. Đây chỉ là một việc làm nhỏ bé mà cá nhân tôi có thể làm được trong lúc này. Nhưng dù là một hành động nhỏ bé, nhưng với tinh thần đất nước là của chung, tôi xin kính khẩn kêu gọi mọi tầng lớp công dân Việt Nam, quư bác, quư chú đă từng hy sinh cuộc đời của ḿnh cho nền độc lập của đất nước, các anh chị và các bạn trẻ đang mong ước đất nước Việt Nam sẽ ngẩng cao đầu với cộng đồng nhân loại, hăy cùng với tôi bày tỏ thái độ và ḷng yêu nước của ḿnh ngay tại chính nhà của quư vị, bất cứ ngày nào khởi từ ngày 14 tháng 9 này trở đi, nếu như quư vị cững như chúng tôi bị ngăn cấm, không thể đến được nơi biểu t́nh ở Hà Nội vào 14/09 trước sứ quán Trung Quốc.

 

Mục đích duy nhất của hành động tọa kháng của tôi là bày tỏ ḷng yêu nước và nhắc nhở cho chính tôi và đồng bào của tôi về mối nhục mất đất, mất biển và tôi mong mỏi được sự hỗ trợ và đồng thuận của nhiều người qua những hành động cụ thể. Nếu tôi bị bắt giam th́ chắc chắn "tội" của tôi và đó là tội duy nhất của tôi, là đă dám công khai bày tỏ ḷng yêu nước của ḿnh. Và nếu v́ yêu nước mà bị giam cầm th́ tôi rất sẵn sàng và hănh diện đón nhận bản án tù ấy bất cứ lúc nào. Và nếu như tôi bị bắt giam trước khi tôi có cơ hội toạ kháng tại nhà như ước muốn, th́ tôi sẽ tọa kháng phản đối trong nhà tù. Đối với tôi những khó khăn này rất là nhỏ bé so với những hy sinh của các bậc tiền nhân, của các vị cha chú đi trước tôi đă trải qua trong sự nghiệp bảo vệ đất nước.

 

Kính mong, 

Ngày 13 tháng 09 năm 2008 

Công dân Phạm Thanh Nghiên

17 Phương Lưu 2 -  Phường Đông Hải -  Quận Hải An, Hải Pḥng