Đừng
nghe những ǵ Obama nói... Hăy lo những ǵ ông sẽ làm
Nguyễn
Xuân Nghĩa
Hoa Kỳ đang bơi trong khủng
hoảng tài chánh và v́ vậy trôi vào nạn suy trầm kinh
tế mà từ năm ngoái rồi, người ta dự
đoán là sẽ xảy ra.
Suy trầm (recession) là khi kinh tế
đạt tốc độ tăng trưởng thấp
hơn trong hai quư liền.
Nặng hơn th́ có nạn suy thoái (depression) là sản
xuất không tăng dù chậm hơn mà c̣n giảm. Khi theo dơi cuộc tranh cử, đa số dân
Mỹ không phân biệt hai t́nh trạng ấy và cứ nghe
nói đến suy thoái hay khủng hoảng. Cũng một
phần v́ lư do ấy mà chỉ số tin tưởng
của giới thiêu thụ mới sút giảm thể
thảm. Trong thực tế, nhờ xuất cảng
mạnh sản xuất kinh tế vẫn có tăng trong sáu
tháng đầu năm sau một chu
kỳ tăng trưởng đều từ 2002,
ngược với dự báo của nhiều người.
Bây
giờ, kinh tế có thể đang trôi vào suy trầm v́
khủng hoảng tài chánh bùng nổ vào thời điểm
bất lợi, khiến thị trường chứng khoán
sụp đổ, rồi cứ vùng lên là lại sụt
với mức độ thăng giáng cực kỳ
thất thường nội trong một ngày.
Cùng
sự trồi sụt ấy là kết quả khảo sát và
thăm ḍ ư kiến dân Mỹ về cuộc tranh cử
Tổng thống giữa hai liên danh McCain-Palin bên Cộng Ḥa
và Obama-Biden bên Dân Chủ.
Nh́n
từ bên ngoài, giới kinh tế đang cân nhắc về
tương lai và thu gọn dự
đoán của họ vào dạng thức của
đường tuyến biểu hiện sức sản
xuất kinh tế.
Lạc quan nhất là khi kinh tế suy
sụp mạnh nhưng sẽ hồi phục thật nhanh,
với đường tuyến biểu hiện là chữ
V. Thời gian suy trầm có thể là từ ba đến
sáu tháng, tệ lắm là chín tháng. Bất trắc hơn thế, có giả
thuyết kinh tế sa sút, rồi ḅ ngang trong một giai
đoạn khá lâu trước khi hồi phục, với
đường tuyến biểu hiện là chữ U. Thê
thảm nhất là kịch bản chữ L, là sản
xuất sút giảm rồi cứ bơi dưới đáy
mà chưa biết bao giờ mới ngoi lên. Có khi phải
mất vài năm! Tức là suy trầm kéo dài
và đào sâu thành suy thoái.
Như vậy, tương lai sẽ
như là chữ L, chữ U hay chữ V? Ai biết được?
Theo
định nghĩa, ta chỉ biết kinh tế suy
trầm hay chưa sau khi thu thập
thống kê kinh tế của các tháng trước. Cho nên, mọi chuyện đều chỉ là
phỏng đoán. Người ta
thường mỉa mai rằng các nhà kinh tế đă
dự đoán sai chín trong sáu vụ suy trầm của quá
khứ. Nôm na là chưa bị suy
trầm đă la hoảng!
Cũng
về khả năng dự báo, nhiều nhà nghiên cứu c̣n
dùng dữ kiện kinh tế để ước đoán
kết quả tranh cử chính trị, với kết luận
kiểm nghiệm từ quá khứ rằng khi kinh tế sa
sút và thị trường chứng khoán tuột giá trong
năm tranh cử, đảng cầm quyền sẽ
thất cử.
Bây
giờ, khi kinh tế đang sa sút, thị trường
chứng khoán Mỹ bị sụt đáy và khủng
hoảng tài chánh đă phá vỡ những tổ hợp
đầu tư tài chánh lớn nhất của Mỹ,
đảng Cộng Ḥa của ông Bush sẽ bị cử
tri trừng phạt: liên danh McCain-Palin thất cử và
đảng Dân Chủ chiếm đa số c̣n lớn
hơn trong lưỡng viện Quốc hội. Huống
hồ, tám năm cầm quyền của ông Bush và thành tích
quá tệ của đảng Cộng Ḥa trong Quốc
hội khiến cho, từ năm ngoái rồi, người
ta đă dự báo là đảng Dân Chủ sẽ thắng
lớn năm nay.
Điều kỳ lạ là dù
được... thiên thời địa lợi nhân ḥa,
Obama không thể dẫn trước McCain quá năm
điểm trong mấy tháng liền - cho tới vụ khủng
hoảng tài chánh, cho tới quăng 15-29 Tháng Chín. Điều kỳ lạ thứ hai là dù
Tổng Thống Bush là con vịt què v́ sắp măn hạn,
chỉ được chưa đầy 30% dân Mỹ tín
nhiệm (26% theo khảo sát mới nhất), Quốc
Hội khóa 110 do đảng Dân Chủ kiềm soát từ
Tháng Giêng năm 2007 lại có tỷ lệ tín nhiệm c̣n
tệ hơn vậy, chỉ bằng từ một phần
ba tới phân nửa tỷ lệ tín nhiệm tổng
thống (khoảng 10%).
Cho nên, dù đảng Dân Chủ đang có
ưu thế, kết quả tranh cử sẽ c̣n gây
bất ngờ và rất khít khao.
Bây
giờ, hăy đảo ngược bài toán: thay v́ từ kinh tế
suy đoán kết quả bầu cử năm nay th́ dùng
kết quả bầu cử mà suy đoán ra tương lai
kinh tế năm tới, sẽ là L hay U hay V?
Hăy đi từ gần đến xa.
Khủng
hoảng tài chánh bùng nổ v́ nạn bể bóng đầu
cơ trên thị trường gia cư, rồi trên thị
trường tín dụng thứ cấp (sub-prime), từ
đó lan ra thị trường tín dụng - nơi vay
mượn tiền. Nó lên tới cao điểm là nạn
ách tắc tín dụng: các ngân hàng hết dám cho vay và hết
dám cho nhau vay. V́ ách tắc tín dụng ấy,
khủng hoảng tài chánh mới gây ra suy trầm kinh tế
bên dưới v́ làm cho sinh hoạt kinh tế kẹt
tiền. Muốn vay tiền để kinh doanh,
sản xuất hay tiêu thụ, người ta đểu
thấy khó, kinh tế mới co cụm dần, trôi dần
vào nạn suy trầm mà người ta tri hô từ
trước.
Các
biện pháp can thiệp tới tấp của Ngân Hàng Trung
Ương và chính quyền Hoa Kỳ (Hành Pháp lẫn Lập
Pháp) đă gây thêm không khí hoảng loạn v́ làm dân chúng
tưởng rằng “nhà nước” càng cấp cứu,
bệnh t́nh kinh tế càng suy sụp. Thật
ra, trong nỗi bi quan hốt hoảng, người ta không
chờ đợi tác dụng của các biện pháp cứu
nguy và tự gieo họa v́ sự hốt hoảng ấy.
Nếu
có khả năng tâm lư là nín thở theo
dơi sự t́nh thay v́ đạp lên nhau mà chạy,
người ta đă có thể thấy ra vài yếu tố
tích cực đang le lói ở cuối đường
hầm.
Thứ nhất là về phí tổn
sản xuất. Khi
dầu thô lên giá tới 147 đồng một thùng (kỷ
lục ngày 11 Tháng Bảy) khiến giá xăng dầu
vọt tới bốn đô la một ga lông, ai cũng nói
đến phí tổn xăng dầu sẽ gây ra lạm phát
và suy trầm sản xuất. Tuần qua, dầu thô chỉ
c̣n chừng 70 đô la một thùng, giảm phân nửa
nội trong ba tháng! Như vậy, sức ép của năng
lượng đang nới dần, nên các chính khách hết
nói tới xăng dầu, hết đ̣i trừng phạt
bọn đẩu cơ hay các tổ hợp dầu khí Hoa
Kỳ. Vấn đề tự nhiên tan biến!
Yếu tố thứ hai, nghiêm trọng
mà phức tạp hơn, là chỉ dấu của ách
tắc tín dụng. Đó là lăi suất mà các ngân hàng tính cho nhau khi cần
vay qua đêm, London Interbank Offered Rate. LIBOR đă lên
tới cực điểm là 6,88% vào ngày ban hành kế
hoạch cứu nguy tài chánh, Thứ Sáu mùng ba tháng 10, qua
Thứ Năm mùng chín, LIBOR vẫn lửng lơ trên
đỉnh 5,09%. Thế rồi, trong bốn
ngày cuối của tuần qua đă tuột dốc
ngoạn mục. Hôm Thứ Sáu 17 chỉ c̣n là 1,67%, mức thấp nhất từ vụ
khủng hoảng tài chánh - không, từ Tháng Chín năm 2004!
Diễn
giải cho rơ: các biện pháp trong toàn bộ kế hoạch
cấp cứu bắt đầu công hiệu, chứng
tỏ là giới hữu trách đă chẩn đúng bệnh
và bốc đúng thuốc. Sự suy sụp
của Wall Street đă xong. Trung tâm tài
chánh này hết là trung tâm thế giới, các ngân hàng bị
nạn cũng đang đụng đáy và ngoi lên khi tín
dụng được giải tỏa. Việc vay
mượn cho sinh hoạt kinh tế đang trở thành
b́nh ḥa, nếu như ta có can đảm bịt tai để khỏi nghe những lời báo
động của chính trường trong mấy tuần
tranh cử sau cùng. Cứ suy từ đó ra, có thể tiên
đoán rằng kinh tế Mỹ sẽ bị suy trầm
nặng trong ba tháng cuối năm và sẽ sớm hồi
phục, cả thị trường gia cư cũng
vậy! Nghĩa là ta gặp hoàn cảnh lạc quan của
chữ V...
Nhưng, dù lạc quan th́ vẫn phải
nh́n vào thực tế toàn cầu hóa. Hoa Kỳ bị ngă,
đang lồm cồm ḅ dậy trước sự bàng hoàng
của người dân. Đấy là lúc dân
Mỹ sẽ nghe nói đến một đợt tin
xấu nữa.
Thứ
nhất, Âu Châu bị khủng hoảng nặng v́ ngần
ấy lư do đă thấy tại Mỹ, từ gia cư
tới tín dụng thứ cấp, tới ách tắc tín
dụng. Nhưng sẽ bị nặng hơn và lâu hơn
Hoa Kỳ. Âu Châu không có một chế độ liên bang và cơ
chế ứng phó gặp mâu thuẫn giữa yếu tố
quốc gia của từng nước và yếu tố
quốc tế của cả tập thể 15 nước
sử dụng đồng Euro thống nhất và 27
nước của Liên Hiệp Âu Châu. Trong khi ấy, các ngân
hàng của Tây Âu sẽ mất vốn nặng v́ đă
đầu tư quá nhiều tại các nước Đông Âu
cũ, từ vùng Baltic hướng Bắc xuống tới
vùng Balkan phía Nam. Tuần qua,
Mà Hoa Kỳ không chỉ tiếp giáp
với Đại Tây Dương.
Bên
kia biển Thái B́nh, đầu máy kinh tế thứ nh́
của thế giới là Nhật Bản đang suy trầm
và có thể khủng hoảng nặng v́ sự suy sụp
của hai thị trường nhập cảng lớn là
Hoa Kỳ và Âu Châu. V́ ách tắc kinh tế chính trị, trong
ba năm Nhật đă có ba Thủ tướng và sắp
giải tán Quốc Hội để bầu lại và
lập nội các mới! Bị suy trầm năm lần
trong 18 năm, Nhật đang bị bội chi ngân sách
tới 6,50% tổng sản lượng
GDP. Xưa kia là một chủ nợ và
chủ đầu tư của thế giới, nay đang
có gánh nặng quốc trái lên tới 185% GDP. Cả hai
tỷ lệ đều cao hơn Hoa Kỳ gấp bội!
V́ hoàn cảnh đó, Nhật Bản khó
ứng phó hơn và có thể bị khủng hoảng c̣n
nặng hơn Mỹ.
Khi
sóng đă tạm êm tại Mỹ, tới lượt Âu Châu
và Nhật Bản trôi vào băo tố và v́ trái đất h́nh
tṛn, kinh tế đă toàn cầu hóa, chấn động
từ hai nơi đó sẽ dội ngược về
Mỹ. Đường tuyến của sinh hoạt kinh tế
sẽ sụt mạnh, vừa tăng rồi lại
sụt. May lắm th́ sẽ có cái dạng
của chữ W, tức là đụng đáy hai lần.
Đây
cũng là lư do khiến lănh đạo các nước
mới nói đến nhu cầu phối hợp toàn cầu
trong một thượng đỉnh sắp tới tại
Bây giờ, ta mới nh́n lại giả
thuyết Tổng Thống Barack Obama.
Xuất thân rất mờ ám từ cánh
cực tả và là nghị sĩ thiên tả nhất
Quốc Hội, Obama có chủ trương bao cấp
cố hữu của cánh tả. Và không che giấu lập
trường bảo hộ mậu dịch (protectionist) v́ áp
lực của các nghiệp đoàn. Khi
kinh tế suy trầm, chủ trương bao cấp ấy
tất nhiên dẫn tới tăng chi - lấy tiền ngân
sách để kích cầu. V́ tính mị
dân, Obama che giấu triết lư kinh tế chính trị
truyền thống là tăng thuế để tăng chi mà
nói tới giảm thuế. Từ hứa hẹn
“giảm thuế cho 95% các gia đ́nh đang lao
động”, Obama phóng đại thành “giảm thuế cho
95% dân Mỹ đang lao động”. Thực tế là
gần 40% dân Mỹ không thuộc diện đóng thuế!
Biện pháp “tax credit” mà gọi là “tax cut” chỉ hàm ư rút
tiền từ lợi tức thuế vụ an sinh xă
hội và tăng thuế trên các thành phần dân chúng khác.
Việc
lấy tiền người này chi cho người kia để mua phiếu phản ảnh
triết lư xă hội chủ nghĩa: chính quyền tự
tiện tái phân lợi tức và chặn đứng
đầu máy kinh tế, là giới đầu tư và
sản xuất. Obama xứng tên là ObaMarx.
Vào
đúng giai đoạn suy trầm, chánh sách ấy khiến
sinh hoạt kinh tế sẽ có cái dạng của chữ L.
Suy trầm sẽ kéo dài hơn, các tiểu doanh bị
khốn đốn hơn và thất nghiệp c̣n tăng,
trong khi vật giá leo thang v́ bội chi ngân sách. Những
chuyện ấy, ta đă thấy dưới thời bao
cấp của Carter: tăng trưởng thấp và lạm
phát cao. Mà lại xảy ra cùng trào lưu
bảo hộ mậu dịch, gây mâu thuẫn về
ngoại thương giữa các nước.
Khi
thế giới đang muốn cải tổ hệ
thống tài chánh toàn cầu cho thế kỷ 21, Hành Pháp và
Quốc Hội trong tay đảng Dân Chủ sẽ góp
phần làm ung thối kiến trúc tài chánh và thị
trường kinh tế, nên khủng hoảng sẽ kéo dài
lan rộng hơn. Đó là bài học của
Tổng Khủng Hoảng 1929-1933.
Khi đó, vụ sụp đổ
tại Wall Street vừa rồi mới chỉ là một
chuyến du ngoạn.
Tương lai c̣n bi thảm hơn nhiều cho cả
Một
kịch bản c̣n gần với người Việt
hơn, là Trung Quốc có thể trắc nghiệm
đởm lược của tân tổng thống Ô Ba Hoa:
“từ nay, các tổ hợp dầu khí Hoa Kỳ mà muốn
đào dầu trong vùng quần đảo Trường Sa
của Việt Nam th́ phải có sự thỏa thuận
của Bắc Kinh!” Tổng thống Obama
sẽ làm ǵ? Bênh vực dầu khí Mỹ và quyền
lợi Việt
Đừng
nghe những ǵ Obama nói - mà hăy biết sợ về những
ǵ ông ta sẽ làm!