Cái Nguyên
Trạng Teo Tóp Sau X Đă Vỡ
Nguyễn V. Nam

C̣n nhớ, thời 1975,
TBT Lê Duẩn ôm mộng lớn, muốn làm gạch nối
ḥa hợp ḥa giải hai đàn anh vĩ đại,
muốn VN trở thành bàn đạp nhuộm đỏ toàn
vùng Đông Dương thành một khối, muốn CSVN
đời đời toàn trị VN một cách hiến
định ...
Cái nguyên trạng 1975
đó đă vỡ nhiều lần sau hai trận chiến
Tây Nam và chính Bắc; sau hai đận ngửa tay xin thế
giới cứu đói; sau lần cúi đầu xin kẻ
cựu thù đế quốc hủy bỏ cấm vận;
và sau cơn lốc domino Đông Âu cùng Liên Xô cũ.
Cái nguyên trạng vào cuối thập niên 80 cũng vỡ theo đà “đổi mới”. Hợp
tác xă bị hợp tác viên xóa sổ. Chế độ
tem phiếu hộ khẩu chết đứng, lôi theo hệ thống bao cấp và những
đặc quyền đặc lợi. Kinh
tế kế hoạch tập trung từ tốn đi vào
quá khứ. Mác-Lê bỗng chốc thành
một bóng ma. Đảng mất
điểm tựa cả tư tưởng lẫn kinh
viện. Đảng viên xé lẻ vơ
vét lợi quyền bằng mọi cách, thậm chí cả
cách xà xẻo tiền cứu trợ. Nhũng
lạm là xu thế thời đại của cả
đảng. Con bạch
tuộc có toàn bộ phương tiện bao che cho chính nó.
Chống
tham nhũng là chống đảng.
Đầu tư nước ngoài đổ
vào VN trong cuối thập niên 90 làm vỡ cái nguyên trạng
thời đó thành nhiều mảnh nhỏ. Cơ chế xin-cho chỉ c̣n giá trị hành dân là
chính. Địa phương tự ư
vận động nguồn ngoại tệ. Tỷ lệ quyền lợi của các lănh chúa
từng vùng cát cứ được tính trên dự án, không
c̣n do khả năng ban phát của đảng. “Trên bảo dưới không nghe” trở thành quy
luật tất yếu.
Từ đó tới nay, đảng mất
dần khả năng toàn trị. Áp
suất bủa dồn tứ phía. Phải
thay luật và cải tổ hành chính xoành xoạch mà doanh
nhân nước ngoài vẫn chưa thấy hài ḷng. Tối huệ quốc với Nhật và Mỹ là
những xoay sở mười năm. Campuchia
đa đảng đă nhanh chân vào WTO trước. Những chi phối chính trị từ Bắc Kinh
lấn sâu tận sân sau Bộ chính trị Hà Nội.
FDI lăn vào miệng vực, rơi
tự do. CPC & PNTR của Mỹ lơ
lửng từng năm. Dân oan khiếu
kiện nhếch nhác lau nhau bát nháo cả thủ đô.
Hoạt động dân chủ hóa VN từ giới
đối kháng bung rộng ra thành phần trí thức
trẻ, thậm chí rất trẻ. Ủy viên
TW đua nhau tẩu tán tài sản ra nước ngoài. Cán
bộ trung tầng khinh miệt lănh đạo. Cán bộ
hạ tầng tự tung tự tác.
Thời đại Internet với 13.8 triệu email cả
nước. Tường lửa dễ vượt hơn
đua xe máy. Công nhân
đồng loạt đ́nh công. Đảng không
bưng bít được hành vi hủ
hóa của cán bộ các cấp, kể cả cấp TW.
Nghị quyết pha chè. Chính
sách vá víu. Chuyên cơ Air Force One đă đáp xuống
sân bay Nội Bài và đă đáp lần nữa, ở cả
Tân Sơn Nhất. Công an, Quân đội tự t́m
đường “mua bảo hiểm” tương lai và
sẵn sàng đi đêm...
Cái nguyên trạng trước đại hội X của
đảng, nếu chính thức trích dẫn từ Bản
giải tŕnh của ông Nguyễn Phú Trọng trong
Đại hội Đại biểu Toàn đảng X
vừa qua th́ quả nhiên: “Nguy cơ chệch
hướng XHCN là có thật”. Thực tế sát
sườn là đảng “đang đứng
trước nhiều thách thức lớn, đan xen nhau, tác
động tổng hợp và diễn biến phức
tạp không thể coi thường bất cứ thách
thức nào”.
Cái nguyên trạng cần giữ đă teo tóp lại ở
một góc nhỏ, thậm chí rất nhỏ, theo
tuyên bố bế mạc đại hội vừa nói
của ông Nông Đức Mạnh, là: “để tiếp
tục hoàn thiện và phát triển đường lối,
quan điểm đổi mới trong giai đoạn cách
mạng hiện nay của nước ta”. Nói nôm na là để đảng vẫn duy nhất
có tên trên hiến pháp và để giữ cơ hội
“sửa sai”. Thực tiễn, cái góc rất
nhỏ ấy ra sao?
* * *
1. Cái nguyên trạng teo tóp sau
X cũng đă vỡ - Đảng CSVN đang
thu nhỏ dần. Những lớp
vỏ bao b́ của đảng đă bị lịch sử
và thực tiễn khoan thai bóc từng
lớp. Trước tiên là nền tảng
tư tưởng và lư luận. Từ cụ Mác
tới bác Hồ là một khoảng cách tính bằng năm
ánh sáng. Thảm đỏ trải dài long
trọng đón tiếp hầu hết cựu thù. Kế tiếp là khả năng quản lư
đất nước bị lột trần. Việt
Sự sợ hăi trước đây của dân
nay đă được chuyển nhượng miễn phí
về cho đảng. Những
đối phó của đảng có hệ thống từ
luật pháp, nghị định, sắc lệnh và nhà tù...
đă teo dần thành xích sắt khóa ngoài cổng nhà
đối kháng.
2. Cái nguyên trạng teo tóp sau
X cũng đă vỡ - Đảng CSVN không
“được phép” và cũng không c̣n quyền “cho phép”.
Đảng không được phép tiếp tục
độc quyền cai trị đất nước
bằng những nghị quyết sai trái, nhân danh thiện
chí sai đâu sửa đó, một khi đại hội X
đă công khai thừa nhận: “Lư luận về CNXH và con
đường đi lên CNXH như hiện nay của chúng
ta vẫn chưa ngang tầm với những đ̣i hỏi
của thực tiễn cách mạng, của yêu cầu phát
triển và hiện đại hóa xă hội”. Đảng
không được phép nhập nhằng ví von đảng
là tổ quốc, đảng là dân tộc, cả cái
nhỏ nhất, đảng là đại diện của
giai cấp công nhân, một khi mà đảng tiên phong trong
việc cấu kết với giới chủ nhân
người nước ngoài để bóc lột chèn ép công
nhân trong nước. Đảng không
được phép nhân danh bất kỳ một “sứ
mệnh” nào, bởi chẳng từng ai trao gửi qua
bất kỳ một cuộc trưng cầu dân ư nào. Trong một tương lai không xa, đảng
cũng phải sửa bản Điều Lệ v́ không
thể và không c̣n được phép chuyên quyền sử
dụng ngân sách quốc gia cho sinh hoạt riêng của
đảng nữa. Đó là nguyện
vọng và là đ̣i hỏi của đại khối dân
tộc, một phần đă phản ánh qua tiếng nói
của một số đại biểu QH.
Đảng cũng không c̣n quyền cho phép lập hội
hay ra báo. Các tổ chức xă hội, công đoàn độc
lập, đoàn thể công-nông, thậm chí là đảng
phái chính trị,... đă đơn phương chính
thức áp dụng bộ luật tối cao là Hiến Pháp
để tự lập tự quản, và sinh hoạt không
cần cấu vào ngân quỹ quốc gia, tiến dần lên
tŕnh độ hoạt động liên đới
dưới h́nh thái của những hiệp hội hay liên
minh. Song song đó tất yếu sẽ là những hội
nhà báo độc lập, và những tờ báo quy tụ
những kư giả, phóng viên độc lập đă
từng từ chối viết bài theo
đơn đặt hàng, hay từng bị dàn báo
đảng từ chối đăng bài xiển
dương sự thật. Đây chính là
dấu ấn của thực quyền dân chủ.
3. Cái nguyên trạng teo tóp sau
X cũng đă vỡ - Quần chúng đang
kết hợp thành một sức mạnh mới. Bài
học đàng sau những cuộc đ́nh công thắng
lợi ở Sóng Thần-Linh Trung là một thông điệp
lớn gửi đến nhân dân cả nước: “Phải Đ̣i Mới
Được”. Kết quả rành rành
trước mắt. Một người
đ̣i không xong, nhưng 18.000 người ra cổng đứng
hút thuốc với nhau th́ được tăng
lương. Một xí nghiệp đ̣i không xong,
nhưng hàng trăm xí nghiệp cùng rửa tay
nghỉ việc th́ tỷ số hối đoái tính
lương được điều chỉnh cập
nhật ngay bằng nghị định của chính
phủ. Kết quả lan truyền nhanh
ngang tầm vận tốc các máy vi tính. Nhân dân đang
kết hợp nhau dưới nhiều dạng khác, ở
nhiều thành phần khác, để cùng nhau đ̣i hỏi
kỳ được không chỉ những quyền lợi
thiết thân, mà c̣n là những công bằng tối thiểu. Tám mươi triệu người VN đă
thấy ra mọi hệ quả thảm khốc đất
nước và dân tộc đă oằn lưng gánh chịu
sau nửa thế kỷ thao túng bởi chưa tới 200
người trong TW đảng CSVN. Tám
mươi triệu người đó đă thấy ra
sức mạnh thật sự đang nằm ở đâu.
Hứa hẹn cũ đă phai. Niềm tin xưa đă nhạt. Lằn ranh mới đă vạch. Sức mạnh mới đă tỏ. Ôn ḥa là phương châm. Đối
đầu là ư chí. Đối đầu
bất bạo động chính là lộ tŕnh dân chủ hóa.
4. Cái nguyên trạng teo tóp sau
X cũng đă vỡ - Khát vọng đa
nguyên đă biến thành hành xử đa nguyên. Nắm tay
nhau đi từ tâm thức đến hành động, nhân
dân VN đă tự “xă hội hóa” nhiều diện sinh
hoạt, từ vi mô tới vĩ mô, trước khi nhà
nước dán nhăn nó thành chính sách. Khoán
ruộng là một biểu hiện lớn. Khuyến học là một cụ thể khác.
Cứu trợ băo lụt cũng là một
thực tiễn từ thời cả nước c̣n phân
chia giai cấp thiếu đói và đói gay gắt.
Tờ “Người Sài G̣n” đă truyền thừa tâm ư qua
các tờ “Thao Thức”, “Phù Sa”, “Canh Tân”... gần nhất là
hai tờ “Tự Do Ngôn Luận” và “Tổ Quốc”. Nhân dân thấy ra nửa thế kỷ chờ
đợi nhà nước giải quyết từng vấn
nạn là một thời gian quá lâu.
Mười đại hội
đảng vừa qua đă tự trả lời cho nghi
vấn của cả nước: Chắc ǵ nhà nước
có đủ thiện chí hay khả năng giải quyết
trong nhiều năm tới?
Những
thế hệ mới của nhân dân không thể chờ thêm
đến đời con cháu họ. Nhân dân
đă tự giải quyết lấy các vấn đề
xă hội sát sườn, kể cả việc tự
lập hội để kề vai nhau giải quyết các
vấn nạn tại địa phương. Quy tŕnh tự lo lấy đó là nền móng của
sinh hoạt đa nguyên trong xă hội. Con
đường không thẳng và chưa phẳng, đó
đây vẫn c̣n những chỗ lồi lơm gồ ghề,
nhưng mọi người đều thấy đó là
cột mốc của các xa lộ thông thoáng trong một
tương lai gần. Rơ ràng, xă hội VN đang trên
đường xây dựng một định chế dân
sự mới. Cốt lơi của nó chính là giá trị
củng cố và phát huy sức mạnh liên kết của
cả dân tộc, cả trước lẫn sau khi chấm
dứt nạn độc tài, dù là độc tài cộng
sản bây giờ hay độc tài không cộng sản
về sau.
* * *
Không một APEC hay WTO nào có thể tự nó làm thay
đổi vận mệnh Việt
Hai từ “xoay chuyển”
đang nằm gọn trong tay của
mỗi chúng ta.
Nguyễn V. Nam
http://blog.360.yahoo.com/blog-cvTEIyQ1cqjy3nKsgTLTpK4M2g--?cq=1