ĐEM TÂM T̀NH VIẾT LỊCH SỬ

Quyển Hạ I (tiếp theo)

Người thực hiện: Bằng Phong Đặng văn Âu

* * *

 

Mục lục:

 

01. Quá tŕnh họat động và tư duy về đất nước (Bằng Phong Đặng văn Âu)

02. Bối cành lịch sử: 1945 - 1954 (Đỗ Văn Minh)

03. Nguyễn Cao Kỳ, ông là ai? -1 (Bằng Phong Đặng Văn Âu)

04. Nguyễn Cao Kỳ, ông là ai? -2  (Đỗ Văn Minh)

05. Thư gửi người lính già Vũ Cao Quận (Bằng Phong Đặng Văn Âu)

06. Tâm t́nh với TS Nguyễn Thanh Giang (Bằng Phong Đặng Văn Âu)

07. Thư gửi bạn… già Hà Sĩ Phu (Bằng Phong Đặng Văn Âu)

08. Thư gửi ban… già Hà Sĩ Phu – Chọn bạn mà chơi (Bẳng Phong Đặng Văn Âu)

09. Giao chỉ quận – Nỗi ám ảnh không rời (Bằng Phong Đặng Văn Âu)

10. Hồi đáp góp ư của Phượng Hoàng Nâu (Bằng Phong Đặng Văn Âu)

 (C̣n tiếp)

* * * * *

 

 

09. GIAO CHỈ QUẬN – NỖI ÁM ẢNH KHÔNG RỜI

Bằng Phong Đặng Văn Âu

 

 

Houston, ngày 15 tháng 8 năm 2008

 

Anh Lê văn Thảo – Phượng Hoàng Nâu qúy mến,

 

Trước hết, xin có đôi lời vấn an anh và cầu chúc gia đ́nh anh đều dồi dào sức khỏe; thứ nữa, xin cảm ơn thư phản hồi của anh sau khi đọc bài viết của tôi đăng trên Cánh Thép. Xin chép lại nguyên văn để qúy bạn đọc hiểu v́ sao có sự trao đổi giữa hai chúng ta, đáng lư là riêng tư nhưng v́ mang nội dung của nỗi trăn trở về Đất Nước. Do đó, thư này sẽ được đưa lên mạng để người đọc cùng suy nghĩ.

 

Thân mến gửi Anh Âu, tác giả bài “Chọn bạn mà chơi”.


Bài viết của anh rất chính xác, sự việc nêu ra trong bài viết mọi người đều biết rơ với kinh nghiệm bản thân của ḿnh, những lời phê b́nh nói lên sự lo âu của những người VIỆT NAM yêu nước đối với t́nh trạng khó khăn và nguy biến của VIỆT NAM chúng ta hiện thời.

Không ai mong muốn có chiến tranh xảy ra trên đất nước VIỆT NAM, nhưng muốn sống c̣n chúng ta phải tự vệ, tôi nghĩ chúng ta thử nh́n xa xem chúng ta phải làm ǵ? Phản ứng ra sao khi bọn "TÀU CỘNG" động binh gây nên chiến tranh trên đất nước chúng ta? Thành thật xin các anh em góp ư!

Các hội đoàn VIỆT NAM trên thế ǵới cần có buổi hội thảo chung, (tự do ngôn luận, thành tâm và tự chế) để biểu dương sức ép chính trị và chính thức mời cấp lănh đạo VIỆT NAM hiện thời đến tham dự và tŕnh bày, giải thích kế hoạch giữ ǵn đất nước? Đất nước là cuả người VIỆT NAM. Nói thật và nói hết những khó khăn th́ mới có biện pháp thi hành đúng và kịp thời!

Đă đến lúc chúng ta cần phải ngồi lại để gíúp đỡ sự khó khăn cuả đất nước, không thôi quá muộn và chúng ta thành người AN NAM cả!!!

Tôi tin rằng đất nước VIỆT NAM không thiếu người tài giỏi và can đảm.

Thân mến chúc các anh em được nhiều sức khoẻ.


Phượng hoàng nâu.

 

Thưa anh Thảo,

 

Nhân danh một chiến binh đă có thời kỳ cùng anh phục vụ dưới lá cờ Quốc gia và lá cờ Quân chủng, tôi xin mạn phép giải bày tâm tư rất chân thành của ḿnh không phải riêng đối với anh, mà đối với tất cả những ai c̣n nặng ḷng v́ chuyện nước non. Nếu niềm riêng này được bạn đọc chia sẻ th́ tôi xin đa tạ, nhưng nếu người nào đó bất b́nh th́ tôi xin chịu lỗi v́ trót nói lên Sự thật. Để tránh cho thư đỡ khô khan, lời lẽ trong thư đôi khi mang nét trào phúng – truyền thống Quân chủng – nhưng chí thành và đặc biệt lịch sự, lễ độ. Tuyệt đối không nhằm chủ đích làm thương tổn bất cứ một ai.

 

Tôi là kẻ không bao giờ tắt niềm hy vọng, nên có thời anh đă ưu ái đặt cho tôi cái ngoại hiệu …cà cuống (cà cuống chết đến …vẫn c̣n cay!). C̣n anh, sau tiếng cười khanh khách rất dễ giận th́ phán: “Thua đâu mà gỡ!?”. Những mẩu giai thoại nho nhỏ ấy in đậm trong kư ức chúng ta, cho nên dù ngh́n trùng xa cách mà vẫn cảm thấy gần gũi nhau. Tôi biết nơi phương trời ấy có người đang ôm mối hận. Chẳng phải hận ai, mà chính là hận ḿnh v́ đă tận nhân lực mà chưa chịu tri thiên mệnh. Anh là người chỉ huy được thuộc cấp kính trọng và yêu mến, bởi v́ anh luôn luôn là tấm gương của sự hy sinh, tiên phong lao vào chốn đầu tên mũi đạn, chia sẻ ngọt bùi với anh em trong mọi t́nh huống. Phúc cùng hưởng, họa cùng đau. Tính thẳng thắn không hề kiêng dè bất cứ điều ǵ của anh cũng đă khiến cho anh đôi lúc lao đao. Tuy chưa bao giờ hân hạnh được là thuộc cấp của anh, nhưng tôi rất muốn noi gương cái khí phách ấy. Cho nên, trong tất cả những nhà thơ, tôi mê nhất là thi sĩ Phùng Quán qua mấy câu tỏ bày “yêu ai cứ bảo là yêu, ghét ai cứ bảo là ghét. Dù ai cầm dao dọa giết, không nói ghét thành yêu …”

 

*

*      *

 

Là một trong những người sớm sủa tổ chức các cuộc biểu t́nh đ̣i nhân quyền cho Việt Nam trước ṭa Bạch Ốc (Hoa Thịnh Đốn) và trước trụ sở Liên Hiệp Quốc (Nữu Ước), trong khi phần lớn anh em khác c̣n bận rộn lo cuộc mưu sinh hoặc chăm chỉ học hành để có mức sống cao hơn, tôi ư thức rất rơ việc ḿnh làm là lội ngược ḍng, bởi v́ vào thời điểm ấy quần chúng Mỹ muốn xóa tan “hội chứng Việt Nam” và thành phần tả khuynh phản chiến Mỹ luôn luôn coi người tị nạn cộng sản là kẻ hiếu chiến, là gánh nặng cho xă hội của họ. Chúng ta, nạn nhân bị biến thành kẻ tội phạm, nên tôi muốn thế giới phải mở mắt nh́n vào sự thật. Nhưng không phải chỉ có bọn phản chiến chống lại các cuộc biểu t́nh mà thôi. Đến như một số người từng là đồng đội cũ có đầu óc thực tiễn cũng cho rằng hành động của chúng tôi là dă tràng xe cát Biển Đông! Thế mà tôi vẫn không nản chí. Cà cuống mà lỵ!

 

Tôi không tán thành câu nói: “Không thành công th́ thành nhân”. Tôi vào cuộc đấu tranh với người anh em không nhằm mục đích thành nhân hay thành danh. Chỉ tại lời dạy: “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, mà tự chuốc lấy nghĩa vụ, chứ không bị ai bắt buộc hay động lực nào khác thôi thúc. Cũng không đam mê chính trị như một thứ “animal politique”. Tôi luôn tâm niệm hai điều: đoàn kết để có sức mạnh và biết ḿnh biết người để …liệu cơm gắp mắm, để tránh cường điệu. Chẳng hạn không đồng ư phương thức đấu tranh của anh Hoàng Cơ Minh, tôi đích thân gặp gỡ những cán bộ cao cấp của tổ chức nhằm góp ư xây dựng; ngoại trừ họ đi quá đà th́ tôi mới phản ứng như sau cái chết oan ức của phi công Phạm Đăng Cường. Khi nhận thấy chủ trương bạo lực để lật đổ chế độ độc tài là bất khả thi, tôi nghĩ đến đường lối khác; chứ không nhắm mắt như kẻ mộng du duy ư chí, rồi tự khoác cho ḿnh bốn chữ “kiên định lập trường”. Chiến thuật thay đổi tùy theo hoàn cảnh và thời gian, nhưng chiến lược (mục tiêu) giành quyền tự do dân chủ cho nhân dân Việt Nam không bao giờ thay đổi. Đó là lập trường bất biến của tôi.

 

Một trong những yếu tố chính khiến Miền Nam rơi vào tay cộng sản là mất đoàn kết v́ không ư thức hiểm họa cộng sản ghê gớm trước mặt. Các lănh đạo quân sự th́ chia bè chia cánh thủ lợi, đảo chánh chỉnh lư triền miên, ít có vị nào quan tâm đến đời sống nghèo khổ của binh lính dưới quyền. Các lănh đạo tôn giáo, mặc dầu bị địch coi là thuốc phiện, cứ tư thông với địch dưới danh nghĩa chống chiến tranh, yêu chuộng ḥa b́nh. Thương gia th́ tuồn thuốc men, nhu yếu phẩm ra biên giới bán cho địch để nhanh chóng làm giầu. Tất cả đều xem việc bảo vệ biên cương, ǵn giữ tự do là bổn phận của “thằng lính”, sống chết mặc bây! Tưởng rằng sau cuộc sụp đổ kinh hoàng năm 1975, mỗi một người trong chúng ta đều phải quay mặt vào tường để tự xét bản thân và biết yêu thương nhau để chung lo quang phục giá trị làm người mà dân ta đang bị chà đạp. Không! Sự phân hóa vẫn tiếp diễn ghê gớm hơn sau cơn hoạn nạn. Người ta đă không tiếc lời thóa mạ nhau, nhưng lại không đủ can đảm để kư tên thật của ḿnh dưới bài viết, mà phải phịa ra tên giả! Một thiểu số Chống Cộng theo cảm tính dễ gây tiếng vang tạo tên tuổi cho ḿnh, mặc dầu chính họ biết việc họ làm chẳng thể nào thay đổi bộ mặt của Đất Nước. Họ không cho ai được quyền nghĩ khác, làm khác. Ví dụ giáo sư Lê xuân Khoa chủ trương “tiếp cận” liền bị “chửi” bằng những ngôn từ hết sức vô văn hóa. Dù chưa hề quen biết giáo sư Khoa, tôi chỉ viết một bài can gián là hăy chờ xem công việc người ta làm ra sao, rồi hăy lên án. Đừng hồ đồ. Thế là tôi cũng bị “chửi” … tắt bếp luôn! Tôi không hiểu tại sao những người gọi là quan tâm đến việc nước không thể dùng lời tử tế để đối thoại, lư luận có cơ sở để xây dựng cho nhau một đường lối đấu tranh hữu hiệu và khả thi? Để một ngày đẹp trời nào đó t́nh cờ bắt tay nhau mà không cảm thấy ngượng ngùng?

 

Đứng trước t́nh cảnh đó, đáng lư ra tôi nên thủ khẩu như b́nh để cho yên phận tuổi già. Nhưng v́ mang cái nghiệp “con cà cuống”, tôi cứ loay hoay viết những suy nghĩ của ḿnh với hy vọng (dù mong manh) biết đâu trong trăm điều suy nghĩ của ḿnh rơi vào giờ linh thiêng khiến cho những người đang có trách nhiệm với Đất Nước hồi tâm áp dụng th́ ḿnh thấy hạnh phúc hơn, v́ có ích cho Đất Nước? Thậm chí tôi c̣n trộm nghĩ dù ḿnh là “cục phân” đi nữa th́ nó cũng sẽ làm cho cỏ cây xanh tốt!

 

Tôi quan niệm trong cuộc đấu tranh này ḿnh phải khác với đối thủ th́ mới được dân tin tưởng. Đối thủ ăn gian nói dối th́ ḿnh phải lương thiện ngay thẳng. Đối thủ ám muội th́ minh phải quang minh. Đối thủ vong ân bội nghĩa th́ ḿnh thủy chung trung tín, v… v…. Có như thế mới mong xây dựng được một xă hội tốt đẹp hơn cho tương lai con cháu. Là con người, bản thân tôi chưa thể diệt hết căn bệnh tham, sân, si, nhưng mỗi ngày tôi đều cố gắng tự hoàn thiện. Tôi không chấp nhận một cơ quan truyền thông ở hải ngoại dành quyền được đăng tải những bài báo đầy tính xuyên tạc sự thật và không cho người khác phản biện, trong khi ấy họ lên án cộng sản đàn áp quyền tự do ngôn luận. Tôi cho đó là hành động bất xứng của bọn làm bạc giả. Ví dụ, một tờ báo khoe có đông độc giả ở California đăng hồi kư của một ông cựu Tổng trưởng có đoạn kể những sự kiện không đúng sự thực, anh Đỗ văn Minh – cựu sĩ quan Không Quân – gửi đến một bài viết “nói lại cho đúng”, nhưng vị chủ báo ỉm luôn, không thèm cho biết lư do nào cả. Cái thái độ trịch thượng ấy nào khác ǵ những quan chức cộng sản hiện nay phớt lờ khiếu kiện của dân oan?

 

Trong thư phản hồi, anh Thảo viết: Đă đến lúc chúng ta cần phải ngồi lại để gíúp đỡ sự khó khăn cuả đất nước, không thôi quá muộn và chúng ta thành người AN NAM cả!!!” Chính nỗi lo lắng vừa nêu của anh là mối ưu tư của tôi từ hơn ba thập niên qua. Xin kể cho anh Thảo nghe một số vụ việc có liên quan:

 

“Năm 1996, anh Nguyễn văn Qúy – ngoại hiệu “Cút Vương” – tổ chức một buổi nói chuyện cho Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ với các anh em cựu quân nhân VN và cựu chiến binh Hoa Kỳ từng tham chiến ở Việt Nam tại thành phố Denver, tiểu bang Colorado. Nội dung bài nói chuyện có ba điểm: (1) Vinh danh các chiến sĩ trong Quân Lực VNCH và cám ơn những cựu chiến binh Hoa Kỳ đă chiến đấu cho VN, (2) Nêu lên những sai lầm trong chính sách của Hoa Kỳ, (3) Chiến tranh đă chấm dứt, Hoa Kỳ nên thiết lập bang giao với Việt Nam. Phần ba (3) của buổi nói chuyện làm cho một số cư dân địa phương, trong đó có cả đồng đội cũ của ta nữa, la ó phản đối và hô khẩu hiệu “Nguyễn Cao Kỳ đâm sau lưng chiến sĩ”! “Nguyễn Cao Kỳ đón gió trở cờ” (v́ tội cổ súy Hoa Kỳ trở lại Việt Nam). Nghị sĩ Phạm Nam Sách liền chớp cơ hội, viết một bài báo mạt sát Tướng Kỳ là “Chó nhảy bàn độc”. Nghị sĩ Phạm Nam Sách, một cựu đảng viên Đại Việt Cách Mạng do cụ Hà Thúc Kư lănh đạo, được đảng đề cử ra tranh ghế Thượng Viện trong liên danh Bông Lúa. V́ thế, anh Sách và tôi có mối liên hệ. Tôi đă t́m gặp anh Sách sau khi đọc bài báo để nêu thắc mắc:

  Này anh Sách, có phải anh nhiếc Tướng Kỳ là “Chó Nhảy Bàn Độc”, bởi v́ anh khinh Tướng Kỳ là kẻ ít học, ngu dốt, nhờ gặp thời mà bước lên địa vị lănh đạo quốc gia?

Không một chút do dự, anh Sách đáp ngắn gọn:

  Đúng thế!

Trong cách trả lời của anh Sách, tôi nhận thấy cái thái độ tự kiêu của kẻ cả, nên tôi lại hỏi:

  Nếu tôi bảo anh viết bài báo ấy cũng là dốt th́ anh nghĩ sao?

  Cậu thử chứng minh cho ḿnh nghe xem! Giọng nói anh Sách không thay đổi, vẫn kẻ cả!

  Thật ra, những ǵ ông Kỳ nói trong buổi diễn thuyết không có ǵ gọi là sáng kiến, mà đó chỉ là hành động đẩy một cánh cửa đă hé mở. Nếu anh cẩn thận một chút, nghiên cứu chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ trong tương lai sẽ ra sao th́ anh không viết một bài báo nặng lời như thế. Mới đây trên tờ Foreign Affairs đăng lời phát biểu của cựu Ngoại trưởng James Baker (dưới trào Reagan) thảo luận với những học giả chuyên gia về chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ trong thế kỷ 21 có nội dung như sau: “Hoa Kỳ sẽ đặt trọng tâm vào phần đất Á Châu”. Thế th́ chuyện Hoa Kỳ trở lại Việt Nam chỉ c̣n là vấn đề thời gian. Theo nhận định của tôi, Hoa Kỳ thiết lập bang giao với Việt Nam để ngăn chặn hiểm họa Trung Quốc – một lân bang luôn luôn ôm mộng bá quyền – là tốt cho nhân dân ḿnh. Tại sao anh lên tiếng phản đối? Anh là người có tên tuổi trong cộng đồng, một bài viết của anh rất có ảnh hưởng đến tư tưởng quần chúng. Lần sau anh nên thận trọng hơn để không lộ ra cái dốt và nên dùng ngôn từ nhă nhặn của người cầm bút lễ độ có trách nhiệm. Nhất là đối với ông Kỳ, là người anh đă chịu ơn trước năm 1975.

Biết ḿnh đă hố, nhưng anh Sách vẫn cố bào chữa một cách yếu ớt:

  Chính sách của Mỹ là một chuyện của Mỹ; chủ trương của ḿnh là một chuyện của ḿnh. Cậu cứ tưởng mọi việc Mỹ làm là đúng cả sao?

  Không! Tôi không hề nghĩ mọi việc Hoa Kỳ làm đều đúng cả. Nhưng riêng trong việc Hoa Kỳ trở lại Việt Nam là đúng, v́ nước ḿnh cần có một thế lực đối trọng với Phương Bắc để giúp ḿnh bảo vệ lănh thổ. Hơn nữa, nơi nào có Hoa Kỳ đặt chân đến th́ nơi đó dần dần sẽ phải có dân chủ.

  Cậu nói thế sao được? Rồi mai mốt tụi Việt Cộng có ṭa Đại sứ, ṭa Tổng Lănh sự ở đây. Cờ đỏ sao vàng bay phấp phới khắp nơi th́ ḿnh sống làm sao nổi?

  Xin hỏi anh câu chót, không cần anh trả lời: Mục đích Chống Cộng của anh là để nhân dân ta trong nước no ấm, có tự do dân chủ hay anh định lập một pḥng tuyến “phi việt cộng” trên cái xứ sở mà quyền lập hội, lập đảng được Hiến pháp bảo vệ và tôn trọng?”. Cờ đỏ sao vàng của Việt Cộng bay th́ cũng giống như cờ đỏ năm sao vàng Trung Quốc bay, mặc kệ nó, việc ǵ mà ḿnh sống không nổi?

 

Anh Thảo thấy không? Một Nghị sĩ, nguyên là thẩm phán, bằng cấp cao hơn anh em ta ắt phải có kiến thức rộng hơn (?), thế mà chỉ biết Chống Cộng để thỏa măn cái cảm tính của ḿnh, chẳng nh́n thấy hiểm họa của nước ḿnh nằm bên cạnh anh khổng lồ luôn luôn nuôi tham vọng thống trị lân bang. Một đoàn thể Chống Cộng của ta ở hải ngoại bí mật tiếp xúc với Hoàng văn Hoan sang đào tị tại Bắc Kinh để vận động Trung Quốc giúp ta triệt hạ Hà Nội. Họ nhờ tôi dẫn đến mời Tướng Kỳ tham gia. Không những ông Kỳ từ chối, mà c̣n cảnh giác: “Quan niệm cho rằng kẻ thù của kẻ thù là bạn ḿnh rất nguy hiểm. Các anh muốn đất nước ḿnh lại trở thành Giao Chỉ Quận một lần nữa hay sao mà định bắt tay với Trung Cộng?”. Thời bấy giờ, năm 1979, có người ác tâm đến nỗi trách tại sao Trung Cộng không dội xuống Hà Nội một quả bom nguyên tử để tận diệt sạch sành sanh cái giống cộng sản! Làm như thể tất cả đồng bào ta đều là cộng sản! Thảo nào người ta bảo “cái tâm làm mờ cái tuệ” là đúng lắm! Cùng là Chống Cộng, nhưng về tŕnh độ nhận thức vấn đề và ḷng nhân ái khác nhau nên sinh ra chia rẽ là thế!

 

Tuy anh Sách và tôi một thời đă là đồng chí với nhau, nhưng tư duy của mỗi người đă khác xa. Chưa chắc ông Kỳ đă đọc bài báo trên tờ Foreign Affairs, nhưng nỗi lo âu thường trực của ông về mối hiểm họa Trung Quốc bành trướng khiến cho ông thôi thúc nhà lănh đạo Hoa Kỳ nên nhanh chóng trở lại Việt Nam, mặc dầu ông biết nói ra điều đó làm cho các tổ chức Chống Cộng như kiểu Nghị sĩ Phạm Nam Sách nổi giận. Tôi viết bài tường thuật cuộc nói chuyện giữa anh Sách và tôi, trong đó có biện luận những lư do tán đồng chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Tôi gửi bài viết đến các ṭa báo đă đăng bài của Nghị sĩ Phạm Nam Sách thóa mạ Tướng Kỳ, nhưng không một báo nào chịu đăng và không một báo nào giải thích tại sao không đăng. Một số đoàn thể chính trị gửi kiến nghị đến chính quyền Mỹ phản đối chủ trương lập bang giao với Việt Nam và được báo chí hưởng ứng phụ họa, phổ biến rộng răi. Thiết nghĩ Tướng Kỳ là kẻ vũ biền giống như bọn lính tráng ḿnh, không có bằng cấp to, cho nên nếu đă bị người có học vị tiến sĩ chế giễu là thành phần không có căn bản học vấn, xem ra cũng đúng theo ư nghĩ thông thường thôi! Có lẽ Tướng Kỳ có cái viễn kiến nh́n xa trông rộng là do ơn thiên triệu mặc khải? Tướng Kỳ đă bị người ta phỉ báng, mạ lỵ chỉ v́ mang cái tội, mà nói theo ngôn ngữ thời đại là “cầm đèn chạy trước ô-tô” hoặc dám cả gan nói ra mối lo tâm phúc của ḿnh! Nhưng lịch sử là vị quan ṭa xét xử công minh. Sau nửa thế kỷ, người ta bắt đầu tỏ ḷng biết ơn đối với học giả Phạm Quỳnh, người từng bị các nhà khoa bảng đương thời kết tội là tay sai của Thực dân Pháp. Ông Kỳ c̣n may mắn hơn là chưa đến nỗi bị bắt đi thủ tiêu như Phạm Quỳnh và không đợi nửa thế kỷ sau mới có người hiểu việc ông ta làm. Bây giờ có nhiều người nh́n nhận Hoa Kỳ trở lại Việt Nam là đúng. Mặc dầu lâu nay bị nhiều kẻ lên mạng viết bài công kích bằng những lời lẽ bất xứng, Tướng Kỳ vẫn thản nhiên, không biện minh, không phân trần. Tôi cho đấy là bản lĩnh vững vàng của người yêu nước tin tưởng việc ḿnh làm là chính đáng, giống như Mỹ thường nói: “You must stand for what you believe”.

 

Kể câu chuyện giữa anh Sách và tôi để anh Thảo thấy t́nh cảnh “đấu tranh” cho tự do rất phức tạp. Tôi c̣n lưu giữ hồ sơ của FBI báo cáo những cuộc thanh toán đẫm máu như vụ kư giả Đạm Phong, Lê Triết bị ám sát không khác ǵ xă hội đen mà không một đồng nghiệp nào dám lên tiếng bênh vực quyền tự do ngôn luận! Các đoàn thể chính trị cũng thế! Không một đoàn thể nào dám công khai lên án hành động phi nhân của nhóm người nhân danh hai chữ Chống Cộng! Nhà chức trách Hoa Kỳ không quyết theo dơi điều tra để t́m cho ra thủ phạm, v́ họ coi việc thanh toán nhau là chuyện nội bộ của cộng đồng Việt Nam.

 

Thực tế đă chứng minh cho chúng ta thấy sự trở lại Việt Nam của Hoa Kỳ đang giúp cho những nhà vận động dân chủ trong nước lên tiếng mạnh mẽ hơn. Tuy Việt Cộng c̣n đàn áp, nhưng không dám mạnh tay như xưa. Phản đối Mỹ lập bang giao với Việt Nam th́ làm sao chúng ta thấy được nét mặt hân hoan của một số nhà hoạt động trong nước tham dự buổi liên hoan mừng ngày Độc Lập “Fourth July” của Hoa Kỳ tại ṭa Tổng Lănh Sự Mỹ ở Sài G̣n hồi năm 2006?

 

Một vị Tướng của VNCH (xin miễn nêu danh tánh), cựu Tư Lệnh một Đại đơn vị, nói với tôi: “Tụi Mỹ nó đểu lắm toa ơi! Đừng bao giờ tin tụi nó. Tụi nó chỉ biết nghĩ đến quyền lợi của tụi nó mà thôi!”. Tôi quá đỗi ngạc nhiên về cái “nhận thức” của một ông Tướng VNCH. Thử hỏi có nhà lănh đạo nào trong một nước dân chủ có thể được dân bầu lên để chăm lo quyền lợi của nước khác? Ông Tướng quên rằng bây giờ bản thân ông, con cháu ông đều là công dân Mỹ mà chính quyền Mỹ lo cho quyền lợi của nước Mỹ, cũng là lo cho tương lai các con cháu ông, th́ có ǵ là sai trái? Chính quyền CSVN v́ sợ mất cái ghế của họ, đành hy sinh quyền lợi của Tổ Quốc mà chăm lo cho quyền lợi của Trung Cộng th́ mới là điều làm ḿnh mất ăn mất ngủ. Cho nên dù trang bị trên người nhiều bằng cấp cao, từng giữ chức vụ lớn chưa chắc bảo đảm khả năng nhận thức t́nh thế một cách sáng suốt và hữu lư.

 

Một vị cựu Thủ tướng của VNCH ra mắt sách được cử tọa đặt câu hỏi: “Nếu được chính quyền cộng sản mời về nước th́ ngài Thủ tướng có về không?”. Ông cựu Thủ tướng chẳng một chút do dự, dơng dạc đáp: “Dù cộng sản trải thảm đỏ đón rước, tôi cũng nhất định không về. Bao giờ không c̣n bóng dáng cộng sản trên xứ sở nữa th́ tôi mới về”. Gương mặt ông cựu Thủ tướng lộ vẻ hân hoan v́ được cử tọa vỗ tay tán thưởng cái lập trường kiên định của ông ta! Ông cựu Thủ tướng không đủ tầm để nhận thức rằng một khi kẻ thù của ḿnh trước kia, nay đành trải thảm đỏ rước ḿnh là họ đă thúc thủ trước những khó khăn nan giải của Đất Nước, họ cầu hiền (!), nhưng ông cứ kiên nhẫn chờ cho đến khi không c̣n bóng dáng người cộng sản nữa mới chịu về! Nên nhớ, cử tọa đi dự buổi ra mắt sách chắc chắn phần nào có tŕnh độ nhận thức tương đối cao, cũng vỗ tay ca ngợi một câu nói được mô tả khá …xuẩn! Hiện tượng đó gọi là hiện tượng kiên định lập trường Chống Cộng, phải không anh Thảo?

 

Năm ngoái, một người bạn rủ đi dự buổi ra mắt cuốn sách “Khi Đồng Minh Tháo Chạy”, tôi không đi, bởi v́ chưa cần đọc cuốn sách tôi đă biết nội dung của nó nói lên điều ǵ. H́nh như tác giả chưa thấu hiểu ư nghĩa đích thực của hai chữ “Đồng Minh”? C̣n là đồng minh với nhau khi c̣n quyền lợi tương quan hoặc cùng chống lại một kẻ thù chung. Ví dụ Nga Mỹ từng là đồng minh đánh bại Đức Quốc Xă, nhưng sau khi hạ xong Hitler th́ Nga Mỹ trở thành kẻ thù không đội trời chung. Đáng lư ra lănh đạo VNCH khi thấy Nixon sang Tầu bắt tay Mao Trạch Đông th́ phải lo chuẩn bị sẽ có ngày Đồng Minh “tháo chạy” để hoạch định chính sách cho Đất Nước; chứ không phải lên đài truyền h́nh dơng dạc tuyên bố: “Tôi chỉ từ chức khi nào Hoa Kỳ ngưng viện trợ”. Thật là một câu nói lịch sử đáng nhớ đời!

 

Một vị giáo sư có tên tuổi, từng tháp tùng Tướng Kỳ tham dự hội nghị quốc tế, nói với tôi: “Kỳ của cậu c̣n làm được cái ǵ? Hết thời rồi!”. Nghe mấy chữ “Kỳ của cậu”, tôi hơi bực ḿnh, nhưng vẫn b́nh tĩnh đáp: “Anh nói đúng, chúng ta thua trận đều là những kẻ hết thời. Chẳng ai làm được ǵ đâu anh! Chính Tướng Kỳ từng nói rằng ḿnh đem những điều lợi ích cho Đất Nước khuyên các nhà lănh đạo mà được họ nghe theo th́ đó là nhờ vận nước đang lên; chứ ḿnh chẳng tài cán ǵ! Như thể ḿnh dậy các con đă trưởng thành mà chúng vâng lời là nhờ phúc ấm của tổ tiên thôi!”. Tôi lại nói tiếp: “Nhưng ít ra ông Kỳ dám về trong nước đem kinh nghiệm cầm quyền ra để nói thẳng với lănh đạo VN, c̣n như anh, như tôi ngồi trước màn h́nh máy điện toán túy toáy viết lách lăng nhăng mà cứ nuôi ảo tưởng Việt Cộng làm theo ư ḿnh mới là nhảm!”. Cái bệnh của các nhà trí thức “phe ta” cứ tưởng bở, chê bai người khác là giỏi!

 

Trước t́nh cảnh Chống Cộng kiểu ấy, ḿnh biết than với ai, hả anh Thảo? Người ta viết sách chỉ nhằm bào chữa những sai lầm của “phe ta” trong quá khứ, đổ tội cho kẻ khác hoặc nhằm khoe thành tích giả tưởng của ḿnh (làm như thể chứng nhân đă chết hết), hơn là nhằm để lại cho hậu thế một bài học giá trị nào cả. Đọc những bài báo “mặc áo thụng vái nhau”, “tán tụng nhau” của các danh sĩ thấy mà thương cho số phận đồng bào ḿnh. Người ta chỉ chú trọng đến h́nh thức; chứ không thèm bận tâm đến nội dung.

 

Khi Việt Nam âm thầm kư hiệp định biên giới nhượng đất, nhượng biển cho Trung Cộng, các nhà dân chủ trong nước lên tiếng phản đối bị cầm tù, một đoàn viên trong tổ chức Chống Cộng đến nhờ tôi thảo lời kêu gọi đồng bào hăy bày tỏ thái độ ủng hộ các nhà dân chủ bằng cách tạm ngưng về Việt Nam trong ba tháng. Lời kêu gọi khá thống thiết được đọc đi đọc lại trên đài phát thanh. Rốt cuộc người về Việt Nam c̣n đông hơn khi chưa nghe lời kêu gọi! Có phải đồng bào tị nạn cộng sản thờ ơ? Không đâu! Người ta từng hăng hái trút hầu bao cho kháng chiến, nhưng bị lừa nên không c̣n tin tưởng những lời kêu gọi nào nữa. Tấm ḷng yêu quê hương của đồng bào hải ngoại c̣n đó, nhưng không ai có thể vận dụng v́ người ta bận rộn công kích, phỉ báng lẫn nhau. Sợ mang tiếng vạch áo cho người xem lưng, nhưng vẫn phải nói ra:

Tôi thật sự xấu hổ khi nh́n những tấm h́nh chụp mấy ông Tướng từng là cấp lănh đạo quốc gia, đeo sao đội mũ với quân phục chỉnh tề, khoe cái chức Quốc trưởng, Bộ trưởng trong chính phủ của Chú Chánh. Tướng lănh phường tuồng như thế mà có thể phê phán việc Tướng Kỳ làm: “Tiếc cho một người đàn em”.

 

Là người từng tổ chức biểu t́nh, làm sao tôi lại có thể chống biểu t́nh tranh đấu cho quyền làm người? Nhưng tôi nghĩ biểu t́nh là h́nh thức bày tỏ của kẻ yếu thế. Thời cuộc đă thay đổi, cộng sản cũng đổi giọng gọi người Việt ở nước ngoài là khúc ruột ngàn dặm, một bộ phận không thể tách rời của Tổ Quốc. Họ đưa ra chiêu bài ḥa hợp ḥa giải. Chỉ có ai ngây thơ mới tin vào thiện chí của cộng sản. Nhưng nếu v́ quá cảnh giác sợ mắc mưu cộng sản nên lấy câu khẩu hiệu “đừng nghe những ǵ cộng sản nói …” làm lá chắn để tẩy chay, tôi cho rằng hành động đó là không đúng, chứng tỏ chúng ta thiếu bản lĩnh. Khác nào khi chúng ta bị pháo kích th́ chỉ biết chui xuống hầm trú ẩn, thay v́ điều động phi cơ lên vùng để tiêu diệt các ổ tác xạ? Trong đấu tranh quân sự hay chính trị, tấn công bao giờ cũng là chiến thuật tốt hơn pḥng thủ. Tôi không hiểu tại sao những tổ chức chính trị không ư thức điều đó hầu quyết tâm ngồi lại với nhau, rồi tương kế tựu kế chấp nhận “cuộc chơi” để đẩy đối phương vào thế thụ động, v́ họ rất sợ diễn biến ḥa b́nh? Có lẽ chúng ta đă không làm được như thế là bởi v́ chẳng ai chịu ai, chẳng ai tin ai chăng? Tinh trạng “cá mè một lứa” chăng? Nếu bất lực không bảo được nhau, th́ chúng ta phải nghĩ đến một phương thức khác. Đó là nhờ lănh đạo Hoa Kỳ giúp chúng ta bằng cách đứng ra điều hợp cuộc gặp gỡ với lănh đạo Việt Nam một cách công khai mỗi khi họ đặt chân đến xứ này. Tại sao không? Bề ǵ chúng ta cũng là công dân Hoa Kỳ, đă góp phần vào sự thịnh vượng của nước Mỹ th́ giới lănh đạo Mỹ phải có nghĩa vụ đáp ứng nguyện vọng của chúng ta. Nói chuyện với lănh đạo cộng sản trong tư thế ấy, tôi tin chắc hiệu qủa hơn biểu t́nh. Tôi chẳng biết vừa rồi Tổng thống Bush mời một số nhà hoạt động vào ṭa Bạch Cung, họ có đưa ra yêu sách ấy với ông Bush để giúp ta có một cuộc đối thoại trực diện? Công an cộng sản chỉ có thể đàn áp những nhà dân chủ trong nước; chứ họ làm ǵ được chúng ta ở ngoài này, một khi chúng ta nghiêm chỉnh đặt vấn đề trách nhiệm giữ ǵn lănh thổ của cha ông để lại?

 

Tuần trước, một người bạn của tôi nói: “Ông thầy của bạn bết quá, làm chuyện nhục nhă quá!”. Anh bạn này là người cương quyết không chấp nhận ngồi xuống đặt vấn đề với cộng sản, từng cực lực chống đối việc “ông Kỳ đi ḥa hợp ḥa giải với Việt Cộng”, nên tôi biết hàm ư câu nói của anh ta, nhưng tôi giả vờ hỏi: “Tôi có nhiều ông thầy, bạn phải xác định rơ ông thầy nào và ông ta đă làm chuyện ǵ mà bạn cho rằng nhục nhă mới được chứ?”. Bạn tôi nhún vai: “Ông thầy của bạn là ông Râu đấy, chứ c̣n ai? Từ Việt Nam bay vội về Hoa Kỳ để tiếp rước Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng mà bạn không cho là nhục nhă à?”. Cái ác cảm của bạn tôi đối với ông Kỳ đă thành định kiến. Tôi giới thiệu cho anh ta vào trang mạng www.troinam.net để nghe ông Kỳ trả lời báo chí cộng sản và nghe cuộc phỏng vấn của kư giả Nguyễn Vy Túy để có nhận định công minh hơn. Nhưng anh ta nói chắc nịch: “Cái ǵ liên quan đến ông Kỳ là tôi không thèm nghe, không thèm đọc. Dầu biết anh ta cứ bảo lưu cái định kiến ấy, nhưng tôi vẫn cố gắng giải thích cho bạn hiểu: “Chủ đích của ông Kỳ về Việt Nam không phải để ḥa hợp ḥa giải với người cầm quyền cộng sản. Ông cũng không yêu cầu cộng sản tôn trọng nhân quyền, tự do tôn giáo như người ta muốn ông phải nói. Đó là phần vụ của người khác. Nỗi lo dai dẳng lớn nhất của ông Kỳ là nguy cơ Đất Nước một lần nữa biến thành Giao Chỉ Quận, mà ông thường công khai nhắc đi nhắc lại từ hơn hai thập niên qua. Ông đem tất cả kinh nghiệm bản thân từng lănh đạo một nửa nước, có mối quan hệ chặt chẽ với Mỹ để nói cho nhà cầm quyền Việt Nam hiểu rằng Mỹ không phải là kẻ thù nguy hiểm như các tướng lănh của họ viết trong cuốn kỷ yếu kỷ niệm 60 năm thành lập Quân Đội Nhân Dân vào năm 2005. Thay đổi tư duy của người đang có chức, có quyền, có tiền (vốn mang thói tự tôn) không phải là điều dễ dàng. Ngôn ngữ ông ta sử dụng là ngôn ngữ của nhà ngoại giao, chứ không phải của người tranh đấu. Cũng giống như bà dân biểu Sanchez bên Lập Pháp mạnh mẽ lên án Việt Nam vi phạm nhân quyền, nhưng bên Hành Pháp th́ Bộ Ngoại giao rút tên Việt Nam ra khỏi danh sách “Các quốc gia cần được quan tâm” (CPC), mặc dầu hai bên đều muốn Việt Nam có dân chủ. Hoa Kỳ vừa không hài ḷng t́nh h́nh nhân quyền ở VN, nhưng đồng thời Hoa Kỳ cũng không muốn đẩy VN đi về phía Trung Cộng. Tướng Kỳ muốn thuyết phục lănh đạo Việt Nam nghe lời ḿnh th́ trước hết đừng làm cho họ lo ngại độc quyền thống trị của họ bị lung lay. Nếu bạn cho rằng ông Kỳ về Mỹ để tiếp đón lănh đạo cộng sản là mối nhục lớn, điều đó tùy theo cảm quan của bạn. Ông Kỳ về Mỹ đón tiếp Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng là để giữ lời cam kết ủng hộ họ nếu họ chịu nghe lời ông bắt tay với Mỹ. Ông không sang Bắc Kinh để tiếp đón Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh đi triều kiến Hoàng Đế Hồ Cẩm Đào. Vấn đề cơ bản nằm ở đó. Tôi c̣n nhớ sau khi kư hiệp ước đầu hàng Hoa Kỳ, nước Nhật bị đặt dưới sự giám hộ của Mỹ do Tướng Mac Arthur làm Thống Đốc. Hằng ngày, bất luận thời tiết thế nào, Hoàng Đế Hirohito – cháu nội của Minh Trị Thiên Hoàng – đều đều mỗi buổi sáng đến trước tư dinh quan Thống Đốc, yên lặng đứng nghiêng ḿnh thi lễ nhận tội gây ra chiến tranh, không cần biết quan Thống Đốc trong tư dinh đă thức dậy hay chưa, ở nhà hay vắng mặt. Một vị Hoàng Đế được thần dân rất mực tôn kính, đành phải nuốt nhục hành động như thế là để cho nhân dân thấm thía số phận của kẻ chiến bại, hăy đứng lên trên đôi chân của ḿnh, chứ không than khóc kiểu … hận Đồ Bàn. Ông Kỳ chịu nhục (nếu nghĩ như thế) để lănh đạo Việt Nam nhờ theo Mỹ mà bắt chước Mỹ để học nền dân chủ của Mỹ th́ cũng là một việc đáng làm”.

 

Thưa anh Thảo qúy mến,

 

Quốc Vụ Viện Trung Cộng ra Nghị quyết sáp nhập Hoàng Sa, Trường Sa vào quận Tam Sa, mới đây đe dọa hăng Exxon – Mobil không được phép khai thác dầu ngoài Biển Đông, một tờ báo xuất bản ở Hồng-Kông xấc xược đ̣i dạy cho Việt Nam một bài học nữa. Đất Nước ta đang mất dần vào tay Trung Cộng, chứ không c̣n là nguy cơ nữa. Đây là thời điểm lịch sử mà người cầm quyền và người không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản như chúng ta phải biết gác bỏ chuyện ư thức hệ, mối thù riêng để chung lưng đâu cật chiến đấu chống lại kẻ thù truyền kiếp nhằm giữ ǵn cơ đồ của tổ tiên và tương lai giống ṇi. Nếu hai phía không thực hiện điều đó, ắt cả hai phía đều đắc tội với tiền nhân. Phương thức hành động ra sao, xin nhường lại cho những bậc tài trí, uyên bác và có ḷng quả cảm. T́nh thế cấp bách lắm rồi! Nga Sô đang dùng chiến xa dẫm nát cựu chư hầu Georgia, thế nhưng được Hoa Kỳ vận động đồng minh Âu châu buộc Nga phải hưu chiến. Không giống năm 1979 Trung Cộng tàn sát dân ta mà chẳng được ai can thiệp. Các nhà lănh đạo cấp tiến Việt Nam hăy trông vào đó để thuyết phục những phần tử bảo thủ giáo điều c̣n ôm chân Trung Cộng phải tỉnh ngộ. Nói theo tính cách thể thao: quả bóng đang ở trên sân chơi của qúy vị, làm bàn được hay không là do tài năng và bản lĩnh của qúy vị. Đây là cơ hội ngàn vàng Trời Đất khiến xui để ṇi giống Việt đoàn kết với nhau mở Hội nghị Diên Hồng để chung lo giải trừ tai họa.

 

Anh Phượng Hoàng Nâu thân mến,

 

Nhân thể anh em ḿnh đều chung mầu cờ sắc áo, tôi xin nói thêm điều này: “Năm 2004 Tướng Kỳ về Việt Nam, Tổng Hội Không Lực VNCH vội vă ra tuyên cáo khai trừ cựu Tư Lệnh cũ của chúng ḿnh là không đúng, là thiếu suy nghĩ. Thứ nhất, Tướng Kỳ về nước không nhân danh ai cả, ngoài cá nhân ông. Thứ hai, Tướng Kỳ nể lời mời của Tổng Hội mà nhận lời làm Cố vấn Danh dự, chứ ông không xin cái chức vụ đó. Tướng Kỳ có xin gia nhập đâu mà khai trừ?  Ông là con người b́nh dị, đâu có xa lạ ǵ đối với anh em chúng ta mà không thể đạt một lời mời đến tham dự một cuộc họp khoáng đại để ông giải thích cho chúng ta hiểu rơ việc làm của ông? Bây giờ có lẽ nhiều anh em đă hiểu việc ông làm là nỗi lo “Giao Chỉ Quận”, ngoài trừ một số nhỏ nhất định không chịu hiểu. Liệu Tổng Hội Không Lực có một lời tử tế nào để nói với ông Tướng, một người – như tôi biết – rất tự hào về nghiệp bay của ḿnh, về nỗ lực hiện đại hóa Không Lực khi nắm giữ chức Tư Lệnh?

 

Anh Thảo qúy mến,

 

Nhớ lời dạy khôn ngoan của bà Eleanor Roosevelt “Thà thắp lên một ngọn đèn, c̣n hơn ngồi nguyền rủa bóng tối”, cho nên niềm hy vọng trong tôi không bao giờ tắt, dù hiện nay Đất Nước c̣n có rất nhiều mặt tiêu cực, nhưng mỗi người đều biết ư thức sự sống c̣n của Tổ Quốc là tối thượng th́ không có trở ngại nào có thể ngăn cách hai phía xích lại với nhau. Tôi biết có người c̣n ngần ngại v́ bài học liên hiệp Quốc – Cộng chống Thực dân Pháp giành độc lập chưa phai. Nhưng tôi lại nghĩ rằng ngày nay chúng ta không đến nỗi ngây thơ như các Cụ ngày xưa. Tin nhau nhưng kiểm chứng (Trust but verify) để không ai có thể đánh lừa ai, với lại lư tưởng cộng sản đă bị thực tế đào thải rồi th́ khó ḷng mà bịp.

 

Anh em lâu nay cứ hiểu lầm tôi nhắm mắt ủng hộ Tướng Kỳ. Không, tôi là người chia sẻ nỗi lo lắng “Giao Chỉ Quận” của ông nên bất chấp những lời gièm pha ác ư. Tôi có niềm tự tin “Chí ta, ta biết; ḷng ta, ta hay” nên tinh thần tôi sảng khoái v́ thấy cái việc về nước hồi 2004 của Tướng Kỳ để gây niềm tin của giới lănh đạo Việt Nam vào t́nh hữu nghị Việt – Mỹ đang có những tiến triển khả quan. Hoa Kỳ không phải là đáp số cho bài toán của Đất Nước. Chính người cầm quyền và nhân dân phải thức tỉnh để đoàn kết với nhau th́ mới mong nhận được sự bênh vực, giúp đỡ của những quốc gia dân chủ, mà trong đó Hoa Kỳ là vai tṛ quan trọng.

 

Tôi luôn ghi nhớ câu trả lời khẳng khái của Tướng Kỳ với anh kư giả trẻ trong cuộc họp báo lúc mới đặt chân về Sài G̣n: “Nhà Nước này có cái ǵ cho tôi, mà bảo tôi xin?”. Tương tự như thế, tôi cũng nói: “Khi Tướng Kỳ đang hưng thời, đầy quyền thế tôi c̣n chưa xin, bây giờ Tướng Kỳ c̣n có cái ǵ cho tôi, mà bảo tôi nhắm mắt ủng hộ?”. Tôi ủng hộ một chủ trương đúng theo tôi nghĩ cho Đất Nước, chứ tôi không phải là hạng bồi bút, viết lách để hưởng lợi nhuận.

 

Anh Thảo qúy mến,

 

Tường thuật cho anh những mặt tiêu cực trong hàng ngũ Chống Cộng không phải là để làm nản ḷng chiến sĩ. Đấy chỉ là cách giúp những ai c̣n quan tâm đến Đất Nước hăy nh́n lại ḿnh để có hành động nghiêm túc và suy nghĩ chính chắn hơn. Tôi tin vào thuyết nhị nguyên: Trong âm có dương, trong kiết có hung, trong suy có thịnh, trong Họa có Phúc. Những lời góp ư tha thiết của các nhà dân chủ trong nước với Đảng lâu nay vẫn bị bỏ ngoài tai, nhưng niềm hy vọng vẫn không tiêu tan trong ḷng tôi. Có lẽ nay nhờ cái HỌA “Giao Chỉ Quận”, nên cái PHÚC sẽ hóa giải những oán cừu do cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn c̣n sót lại. Rồi đây, tôi tin, thế nào cũng sẽ có nhân vật tài ba xuất chúng như Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Huệ xuất hiện cứu nước, cứu dân.

 

Nỗi ḷng trang trải với anh đôi điều, tôi mong được thấy ngày hội ngộ toàn dân sẽ thành hiện thực. Nếu anh đánh giá thư này có thể đóng góp một chút ǵ hữu ích cho suy nghĩ chung, tôi xin nhờ anh phổ biến rộng răi để cùng nhau chia sẻ và mở ra một cuộc đối thoại xây dựng trong t́nh chiến hữu, trong nghĩa đồng bào th́ tôi mừng vô hạn. Khích bác nhau chẳng đem lại một giải pháp nào tốt đẹp cho Đất Nước cả. Tôi thành tâm nghĩ như vậy.

 

Trân trọng,

 

Bằng Phong Đặng văn Âu, kỷ niệm ngày sinh nhật trước ngưỡng “Thất Thập” của tiện nhân.

 

Bằng Phong Đặng Văn Âu

 

từ đầu   *kế trước   *đọc tiếp